Saturday, April 8, 2017

2809. Thơ thời chiến tranh viết ở Bình Thuận: Từ Thế Mộng - Nguyễn Bắc Sơn . Nguyễn Lệ Tuân . Nguyễn Dương Quang . Phạm Cao Hoàng


T h ơ   t h ờ i   c h i ế n   t r a n h

Đồi cát ở Bình Thuận – Nguồn: Mapio.net



TỪ THẾ MỘNG
Thương ngươi không thể cầm trong tay


ta với ngươi tuy quen đã lâu
lênh đênh ngàn dặm tình không sâu
bỗng dưng một sáng nghe ngươi mất
buông thỏng hai tay ta cúi đầu

nhớ khi ta đổi về Tuy Hoà
trời chưa muốn sáng trăng còn xa
bảo: "suốt cả đêm nay ta đánh phé"
rủ  : "hôm nào cậu tới chơi cùng ta"

cái thằng hiền khô con gà chết
thấy ta để râu con cá chốt
cậu cười, ta đưa ống sáo ngang mày
chào tuốt người thương và kẻ ghét

ta yêu tiếng nấc sầu em xanh
sầu như em Thuý sầu lênh đênh
ngươi yêu tiếng hí xa ngàn dặm
Hòn Vọng Phu hơi sưong còn long lanh

có lần ngươi muốn ngươi thay đổi
ánh mắt ngươi buồn hơn thuở xưa
trời mới lên cao trời sáng lắm
mắt ngươi chìm khuất phương trời xa

ta đi biền biệt ngươi biền biệt
hồn trai không kín mộng giang hồ
nghe ngươi vào lính ta đang lính
súng đạn như đùa với kẻ thơ

ta tròn hai mắt ra kinh ngạc
mắt ngươi dìu dịu màu ca dao
ngươi áo quần xanh đường kẻ mới
hai hàng ánh sáng ngã lao đao

ngươi về Phan Thiết đang mùa gió
chuyện vãn chưa vừa được mấy câu
đã mịt mùng xa ngươi lửa đạn
ta phương trời cách mấy trùng sâu

mấy trùng sâu cách ngươi nằm xuống
Nora còn chùng bông cỏ may
Nora chùng lòng dăm đứa bạn
thương ngươi không thể cầm trong tay

thương ngươi lũ bạn quây quần lại
đánh phé vui tràn suốt cả đêm
vui quá nên vui tràn nước mắt
hồn buồn không thấy mộng Y Uyên (*)

Từ Thế Mộng
Phan Thiết, 1969
(*) Nhà văn Y Uyên (1940-1969), tử trận tại đồn Nora, Phan Thết ngày 8.1.1969



NGUYỄN BẮC SƠN
Mật khu Lê Hồng Phong


Tướng giỏi cầm quân trăm trận thắng
Còn ngại hành quân động Thái An
Cát lún bãi mìn rừng lưới nhện
Mùa khô thiếu nước lính hoang mang

Đêm nằm ngủ võng trên đồi cát
Nghe súng rừng xa nổ cắc cù
Chợt thấy trong lòng mình bát ngát
Nỗi buồn sương khói của mùa thu

Mai ta đụng trận ta còn sống
Về ghé sông Mao phá phách chơi
Chia sớt nỗi buồn cùng gái điếm
Đốt tiền mua vội một ngày vui

Ngày vui đời lính vô cùng ngắn
Mặt trời thoáng đã ở phương Tây
Nếu ta lỡ chết vì say rượu
Linh hồn chắc sẽ thành mây bay

Linh hồn ta sẽ thành đom đóm
Vơ vẩn trong rừng động Thái An
Miền Bắc sương mù giăng bốn quận
Che mưa giùm những đám xương tàn.

Nguyễn Bắc Sơn
Phan Thiết, 1969



NGUYỄN LỆ TUÂN
Dựng một lều thơ trông ra cửa biển


mai tôi chết xác tan vào lòng đt
xin hãy cho tôi nm cát máu quê nghèo
dng mt lu thơ trông ra ca bin
đ ngàn năm mãi mãi được qunh hiu

Nguyễn Lệ Tuân
Phan Rí, 1969



NGUYỄN DƯƠNG QUANG
Chiều trên rừng trong mật khu Lê Hồng Phong


Chiều đã đầy trên rừng cây thấp
nắng trải dài xa những đỉnh xa
ta ngồi lắc bidon vừa cạn nước
nhấp môi khô mà nghĩ một quê nhà

Kì lớp đất bám trên da mặt cháy
vết môi hôn nhuộm đỏ mặt trời chiều
Tà Dôn xa mướt như cồn ngực nhỏ
thở hoàng hôn Phan Thiết nhập giờ yêu

Cây khẩu cầm mang theo ngày cầm súng
mi sol…sol mi do fa …
ôi khúc O’Cangaceiro dồn dập
nửa đời ta một thuở không nhà

Ngồi trên cát nhai thịt dong nướng
vẫn ngon hơn Đồng Khánh với gà quay
ngu quá đỗi quên mang theo xị đế
thắp cho đêm còn có chút mặt trời

Dăm tiếng nổ mon men bên triền dốc
vài ba anh du kích, mấy A.K
ta quơ súng, bỏ dong cho đàn kiến
mi sol…sol mi do fa…

Đêm đã đầy trên rừng cây thấp
nắng ngủ đen xa những đỉnh xa
ta ngồi thở như chưa từng biết mệt
gai ô rô ơi, em thật mặn mà

Đêm đã im trên rừng cây thấp
bầy te te  xa đã nhỏ giọng hò
như chàng cao bồi ngủ bên chân ngựa
Ohé! O’ Cangaceiro...

Nguyễn Dương Quang
Phan Rí, 1970


PHM CAO HOÀNG
Bạch tiễn tôi ở Ngã Ba Duồng


tay chưa vẫy mà lòng nghe ứa lệ
người tiễn tôi một sớm mùa thu
cám ơn em, hỡi người thiếu nữ
thôi, chia tay, xe lăn giữa bụi mù

trong phút đó sao người chẳng nói
dù một lời cũng đủ buổi xa nhau
và trong mắt người có gì buồn bã
thoáng ngượng ngùng rồi sẽ quay mau

hình như gió lộng qua màu áo
tóc người che mấy cõi trời sầu
xe lăn bánh tôi âm thầm khóc
có xa rồi lòng mới thấy đau

người tiễn tôi một sớm mùa thu
vàng dáng lá như dáng người tha thướt
đường thì xa vạn dặm mịt mù
những oan nghiệt làm sao ngờ được

tôi phong sương nên không hề biết
con đường nào có lá me bay
con đường nào chân người in dấu
những tình buồn giữa buổi thu phai

người cũng hiểu đời một tên đãng tử
có gì đâu ngoài cuộc sống buồn tênh
những thu qua rồi những mùa thu tới
một mình tôi rồi vẫn một mình

người cũng thấy áo tôi không đủ ấm
chưa ba mươi mà tóc bạc trắng đời trai
ngày tháng cứ lạnh lùng một bóng
tôi điêu linh nay đã mấy năm rồi

có lúc tôi nhủ thầm đời lạ nhỉ
tôi mà cũng có người đưa tiễn ư
tôi mà cũng có người con gái dáng như thu
cầm tay khóc giữa tình đời bội bạc

bởi thế nên cám ơn, người nhé
xe lăn đi là cách biệt ngàn trùng
xe lăn rồi bụi mù trời giông bão
tóc thu người bay giữa hư không

Phạm Cao Hoàng
Phan Rí, 1970