Thursday, June 22, 2017

2935. Tranh TRƯƠNG VŨ Tháng sáu, acrylic trên bố, 60"x48", thực hiện tháng 6.2017


t r a n h
TRƯƠNG VŨ

Trương Vũ, Tháng sáu, acrylic trên bố, 60"x48", thực hiện tháng 6.2017

2934. Thơ TỪ HOÀI TẤN Tháng giêng đi về Huế


Sông Hương Núi Ngự - Nguồn: linkhay.com



Tặng ông bà Nguyễn Quốc Thái


Gởi lại bản tình ca nơi đất Huế
Năm tháng mòn bánh xe trục lăn
Một ngày lại như một ngày khác
Chỉ có mối tình ta sủi tăm
Trên dòng sông suốt mấy nghìn năm lặng lẽ
Như con người ở đây
Như cảnh vật ở đây
Những đền đài lăng miếu di tích
Ghi dấu một triều đại
Ghi dấu sự lầm lỡ của một thời tuổi trẻ ta

Và khi em đến
Mùa đông năm ấy trên dốc Nam Giao
Rồi em đã đi
Về một cõi nào không biết
Cõi ấy là gì cũng không còn ai nhớ
Chỉ mình ta thơ thẩn một cơn buồn

Buổi sáng sương sớm bên bờ sông
Mù như một ngày tháng chạp
Bức tường rêu phủ niềm ăn năn
Những cuộc đời thất lạc
Cây bằng lăng bên lan can tường thành bông hoa chưa nở
Con đường tưởng như dài nỗi lạnh vắng

Gởi lại một bản tình ca nơi đất Huế
Phi trường mù báo hiệu đợt mưa dài
Mùa còn mưa Xuân vẫn dầm mưa
Quanh quẩn đi về
Quanh quẩn cùng ai

Từ Hoài Tấn
Huế, đầu xuân 2017

GIỚI THIỆU SÁCH PCH XUẤT BẢN SAU 1975





TÁC PHẨM PCH XUẤT BẢN SAU 1975

ĐẤT CÒN 
THƠM MÃI 

MÙI HƯƠNG 
Thơ Phạm Cao Hoàng


Nhà xuất bản Thư Ấn Quán - Tháng 6.2015
Bìa: Đinh Cường
Phụ bản: Đinh Cường & Nguyễn Trọng Khôi
Bạt: Nguyễn Xuân Thiệp
Tựa: Phạm Văn Nhàn


MƠ CÙNG TÔI 
GIẤC MƠ ĐÀ LẠT
Truyện và tạp bút Phạm Cao Hoàng


Thư Ấn Quán ấn hành - Tháng 8.2013
Bìa: Đinh Cường
Phụ bản: Đinh Cường và Nguyễn Trọng Khôi


MÂY KHÓI 
QUÊ NHÀ
Tuyển tập thơ Phạm Cao Hoàng

  
Nhà xuất bản Thư Ấn Quán - Tháng 5.2010
Bìa và phụ bản Đinh Cường
__________________________________________
Muốn order sách, vui lòng liên lạc với Mrs. Cúc Hoa:
hoatruong206@yahoo.com



Wednesday, June 21, 2017

2933. DUYÊN Bốn mùa...


photo by duyên


Tặng các bạn thi sĩ

như đời người
Xuân. Hạ.Thu. Đông. 
mùa xuân đến. cây vươn cành, nẩy lá 
đưa Hạ về trẩy hội. dáng em vui
ngày vào Thu. em yêu quá. cuộc đời
Đông nhập cuộc. em về đời giá rét.

Xuân nhân thế. nẩy mầm. Xuân mới chớm
em thơ ngây. sương sớm. nụ đơm cành
đón bình minh. nụ hồng. ai mới nở
em hồn nhiên. mở ngõ. đón Xuân vào...

bỏ thơ ngây. hạ đỏ. nóng. chờ...
nụ đơm hoa. trái trên cành. kết vội
em hoa thơm. trái ngọt. suối trong lành
dòng sông nghiêng
chở tình ai. rất vội
chở hè về, huyên náo. bước chân vui 
và như thế. em bước vào mùa Hạ.

gió nhẹ mùa Thu, nắng trong veo
yên tĩnh trên cây. lá chuyển mầu
nắng Thu vàng. sao Thu không ấm
hoa rực rỡ. Hè
chợt héo úa. Thu
thi sĩ trong tiết Thu. lòng thật lạ
yêu Thu vàng. yêu tha thiết quá
vẫn nặng lòng. về 
Xuân. Hạ. đã xa...

chợt. Đông về, cây âm thầm trụi lá
hai bên đường. hàng cây xám đứng chơ vơ
gió mùa đông. gió lạnh. gió ơ hờ...
dòng sông cũ đóng băng
chập chờn ra biển cả
nắng ngại ngùng. mây xám quá. mây xa...

mặt trời ngủ vùi
rạng đông, quên thức giấc.
mặt trời không về...
nên không cả hoàng hôn 
tuyết ngập đời. mênh mông. sao trắng quá...
trắng đất. trời
trắng cả tóc xưa, ai...

duyên.
Michigan, 20.6.2017

2932. Thơ thời chiến tranh TRẦN HOÀI THƯ Những bữa cơm trong mật khu





“… bao nhiêu trách nhiệm nguy hiểm trong vùng địch kiểm soát, đột kích, thám kích, tiền thám hay viễn thám kể cả tăng viện và là mũi tấn công chính trong một trận đánh dữ dội, đều giao cho Đại đội Thám Kích 405. Vì vậy sĩ quan, hạ sĩ quan và binh sĩ của đơn vị nầy phải là quân nhân tình nguyện hoặc được chọn lựa trong thành phần có kinh nghiệm trận mạc, gan lì và nhất là sự bền bĩ chịu đưng gian khổ ở các đơn vị tác chiến khác của Sư Đoàn. Mặc dù Đại Đội Thám Kích không có trong Bảng Cấp Số của Sư Đoàn, nhưng do tính chất cuả nhiệm vụ khi thành lập -vì nhu cầu chiến trường-nên tính mệnh của mọi cấp trong ĐĐ/TK như “chỉ mành treo chuông” mỗi một khi được sử dụng. Ai vào thám kích mà ra khỏi được, không chết, ít nhất cũng mang theo vài chiếc thẹo trên mình. Trần Hoài Thư rời miền Trung vào miền Nam không biết được mấy Chiến thương Bội tinh…”
Nguyễn Văn Dưỡng - nguyên trung tá trưởng phòng 2 sư đoàn 22 BB, phòng điều động đại đội thám kích 405
(Trích dẫn từ bài " Định Mệnh", nguồn Internet)


Mục tiêu 1

Hạt cơm hạt ngọc của trời
Tôi nhai để nhớ một ngày dừng quân
Mưa vần vũ gió từng cơn
Ba người chắn gió canh chừng nồi cơm

Khói làm cay mắt hoàng hôn
Tôi làm thơ hay tôi còn chiêm bao
Hạt cơm hạt ngọc của trời
Tôi nhai vào cả bồi hồi diều hâu

Phải rồi, cơm sống, gạo đau
Phải rồi,  khói tạt bốc mù đội trung
Phải rồi, cơm nhão, sượng sùng
Tôi nhai, nghiền dập nỗi buồn lính Nam

Ba người sao đủ vách phên
Thơ tôi sao đủ  làm khiên che trời
Tháng tư chiến trận tan rồi
Nồi cơm khê sống cả đời chẳng quên


Mục tiêu 2

Làng hoang địch bỏ từ lâu
Bí bầu rau cải tha hồ tự do
Thiếu chăng thiếu vịt thiếu gà
Thiếu  thêm tí đế mừng ngày bình yên


Mục tiêu 3

Mục tiêu vừa chiếm xong rồi
Thầy trò đi kiếm cái nồi chị nuôi
Đỡ công nấu nướng lôi thôi
Cám ơn "đồng chí" bỏ nồi thoát thân
Nồi cơm nóng, cá với canh
Thầy trò vét trọn ăn mừng chiến công...


Mục tiêu 4

Mời ông thầy vào xơi cơm
Có gà có vịt tha hồ lai rai
Hôm nay mình bắn kinh tài
Tịch thu một bịch tiền còn máu loang
Hắn núp dưới ao trong làng
Thở bằng ống sậy bọt lăn tăn trồi
Bọn này tưởng cá ném chơi
Không ngờ máu thịt tả tơi lềnh bềnh

Kìa, ông thầy có sao không
Sao ông lại mửa, mặt xanh thế này
Em kêu y tá đến ngay


Mục tiêu 5

Bữa cơm đã dọn ra rồi
Người ô đô nói ngậm ngùi bên tai
Hôm nay lại thiếu thằng Tài
Em bới một chén mời về ăn chung
Trời ui ui đã lập đông
Hàng cây gãy ngọn đóng khung nền trời
Khẩu súng cắm giữa Gò Bồi
Hai hàng quân đứng ngậm ngùi tiễn đưa...


Trần Hoài Thư

2931. Tranh TRƯƠNG THỊ THỊNH Chân dung Nguyễn Trí Minh Quang, sơn dầu trên bố, 50” x 50”, 2005


t r a n h
trương thị thịnh

Trương Thị Thịnh, Chân dung Nguyễn Trí Minh Quang,
sơn dầu trên bố, 50” x 50”, 2005

Tuesday, June 20, 2017

2930. Truyện ngắn TRƯƠNG VĂN DÂN Cuộc hội ngộ câm




Âm thanh náo nhiệt và những bài hát vô hồn, nhạt nhẽo như tra tấn người nghe! Người người, từ bạn bè cô dâu chú rể đến bà con quyến thuộc…ai nấy đều tranh nhau micro để bước lên sân khấu, mỗi người mỗi cách, ca hát, lắc lư nhảy múa để thể hiện cái tôi của mình. Có lẽ đó là cơ hội để họ phô bày “kỹ năng”, giải phóng những ức chế cá nhân thường ngày bị chôn sống giữa đám đông vô danh, lạc lõng trong lòng đô thị. 

 Hình như đám cưới nào cũng vậy! Tổ chức nơi đâu cũng thế! Công nghệ cào bằng đều có một công thức và quy trình có sẵn; nơi nào cũng giống nhau, đám cưới nào cũng na ná. Nhận được thiệp mời, đến chờ cả tiếng vì ai cũng đến trễ. Nghi thức vội vàng, hấp tấp. Ngôn từ sáo rỗng. Nơi đâu, lần nào sự ồn ào phản cảm vẫn luôn là hằng số. Khai tiệc trễ, thế nhưng sau “giờ thứ 20h” thì thức ăn dọn ào ạt, trái cây, tráng miệng liên tục bưng ra, vội vội vàng vàng để đuổi khách phải rời bàn trước 21 giờ.

Gặp lại mấy người bạn cũ sau thời gian dài bặt tin nhau, chúng tôi tay bắt mặt mừng nhưng thời gian và không gian không cho phép chúng tôi nói chuyện được nhiều. Tiếng hò hét, gào rú từ sân khấu cùng những dzô dzô liên tục áp đảo mọi câu chuyện tâm tình. 

Sau khi cố gắng nói vào tai mà vẫn không nghe rõ… chúng tôi đành trao đổi qua nụ cười. Tuấn nói: " Ồn quá. Hôm nào rảnh gặp cà phê đi?". Thành chụm đầu hai ngón cái và trỏ của bàn tay phải theo hình chữ O đưa ra trước mặt: OK. Còn “đại gia” Sơn mặt lầm lì, anh vốn ít nói, cũng mỉm cười “được quá đi chứ!” Vậy là vui, bạn bè cũ, lại là đồng hương… chắc hôm đó sẽ có bao điều để nói.

-     Nè Trung, "tài khoản Facebook của mầy tên gì?" 

Khi Tuấn hỏi, Thành và Sơn đều có ngay thông tin. Còn tôi thì ú ớ. Lâu nay cũng có nghe nói về Facebook nhưng vẫn chưa dùng. Thấy thái độ lúng túng của tôi, Thành bảo tôi lấy giấy ra ghi rồi giải thích : “Ngày giờ hẹn, địa điểm trao đổi qua “inbox” cho tiện”!

Kể từ khi xuất hiện các mạng xã hội, bạn bè, người quen gặp nhau hình như chẳng còn hỏi thăm địa chỉ hay số điện thoại mà chỉ hỏi “tài khoản FB”! 

Thực ra…Thì cũng đúng thôi! Khi chỉ qua cú click chuột mà mọi người có thể liên lạc, thăm hỏi, trao đổi thông tin và ôm trọn thế giới trong tay thì sao phải mất thời gian, công sức đi lại để gặp nhau? Nhanh, gọn. Mà còn miễn phí.

Vậy nên không khó để nhận ra là điện thoại thông minh (smartphone) hiển hiện khắp nơi, nhiều người trong túi có không chỉ một, mà tới hai, ba cái. Duy có thằng “cù lần” “lạc hậu” như tôi, đến giờ mà vẫn còn sử dụng chiếc cùi bắp, chỉ có hai chức năng nghe và gọi. 

*
                                 
Trên đường đến nơi hẹn,  khoảng cách từ nhà không xa nhưng suýt có hai tai nạn. Thì có gì đâu! Trên đường phố, bao nhiêu người vừa chạy xe vừa cúi gầm mặt vào "chiếc hộp điện tử" để đọc và trả lời tin nhắn.      

Chưa bao giờ sự xao-lãng trở nên toàn diện như hiện nay. Cảnh quen thuộc là tài xế vừa lái xe vừa nghe điện thoại, người đi bộ đeo tai nghe hay vừa chạy xe máy vừa bấm bấm viết tin… mọi người cứ tự nhiên làm việc này mà đầu nghĩ đến việc khác.      

Lưỡi dao công nghệ thông tin đang cắt lìa con người khỏi không gian xung quanh mình. Nó phá hủy sợi dây liên kết giữa con người với thế giới thực tại. Bao người đang trở thành “nô lệ” vào chiếc smartphone mà không hay biết.

*
Quán cà phê Hội Ngộ là một nơi yên tĩnh, đầy cây xanh và cách xa phố chính. Nhìn quanh quất chưa thấy ai, tôi ngồi đọc báo ở một bàn gần cổng để chờ các bạn.   
   
Vài phút sau Tuấn đến. Anh kéo ghế ngồi đối diện. “Đến lâu chưa?” Tôi  vừa nói “mới đến” thì anh đã cho tay vào túi lôi cái điện thoại di động ra và hỏi cô phục vụ: “ Password wifi là gì, em gái?”.      

Trong khi chờ cà phê, Tuấn ngồi cúi đầu, ngó chăm chăm vào màn hình điện thoại. Thi thoảng anh ngước lên nhìn tôi: “Xin lỗi nhé!Tao phải trả lời vài tin quan trọng. Mình chờ Thành và Sơn đến rồi nói chuyện luôn thể !”      

Tôi ngồi lật tờ báo mà đầu óc nghĩ ngợi  mông lung. Ngày xưa nhà tôi gần nhà Tuấn nên chúng tôi rất thân nhau. Đi học, đi chơi, đạp xe hái hoa, bắt bướm; từ chơi tạt hình đến đá banh, bóng rổ, lúc nào cũng vui vẻ bên nhau và hai đứa thường tán đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Tốt nghiệp đại học, ai cũng đều bận bịu mưu sinh, ít có thời gian gặp gỡ.      

Nhìn dáng Tuấn cúi đầu tôi chợt nhớ đến thời học luyện thi, bạn chăm chú cúi đầu trên trang sách. Nhưng bây giờ trang sách được thay bằng một chiếc hộp hình chữ nhật, giống như những hành khách mà tôi thường gặp trên xe bus, tàu hỏa. Những chuyến xe không còn là cơ hội để gặp gỡ, làm quen; chất xúc tác đến từ sự thân mật, gần gũi hình như đã biến mất. Những người bạn ngồi gần mà tai người nào cũng gắn tai nghe, các cặp tình nhân ngồi tựa đầu âu yếm, nhưng không còn thủ thỉ những lời yêu thương mà dán mắt vào màn hình điện thoại. Bữa điểm tâm, vợ nói chuyện học của con, chồng liếc vào màn hình, hay ngược lại. Đôi khi điện thoại còn là một cái cớ bận rộn để tránh đối thoại.    
  
Tôi chợt nhớ đến câu chuyện của một phụ nữ vừa đọc trên trang đời sống lúc nãy, cô miêu tả chiếc điện thoại thông minh của chồng  là ‘kẻ thứ ba’. Một phụ nữ khác than phiền là cùng nằm trên giường ngủ nhưng vợ và chồng sống trong hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Có khi chồng còn ‘yêu’ vội để có thời gian trả lời tin nhắn trên FB.

Xã hội hôm nay luôn khó khăn về những quan hệ giữa người. Một xã hội đang bị tách rời và không còn khả năng đối thoại với người xung quanh. Chúng ta dường như không còn sống cho những giây phút quan trọng. Chúng ta đang có mặt mà không hiện diện. Ngồi nơi đây mà trao đổi với bạn bè ở Pháp, Đức hay ở Mỹ. Chúng ta lấp lửng với hiện thực, suốt ngày chạy  đua với thời gian và chiếc điện thoại trên tay. 

Mỗi giây phút trong đời... bỗng trở thành một cái cớ để chụp hình, quang cảnh nào vớ vẩn cũng đủ cho một cuộc ghi hình tự sướng (selfie). Chúng ta đánh giá tầm quan trọng của những khoảnh khắc, dựa vào số lần like nhận được trên Facebook!     

Chúng ta vô tư chạy, hồn nhiên chụp ảnh .... nhưng chẳng ai nhận ra là mình đã và đang đánh mất điều quan trọng nhất còn lại trong đời : sự riêng tư. 

Có phải là đoàn tụ gia đình không nếu mọi người ngồi vào bàn ăn mà không ai rời chiếc smarphone của mình? Hay chỉ là gần đó mà vẫn xa cách núi sông. 

Rồi thông qua chiếc điện thoại kè kè bên cạnh mỗi người đang mở cửa, cho phép cả loài người được bước vào trong nhà mình. 

Đứa cháu của tôi có lần thú nhận, đi đâu mà quên cái điện thoại là thấy như bị lạc ngoài hoang đảo, bơ vơ, mất phương hướng! Nó còn nói là ăn không ngon, ngủ chẳng yên… 

Thấy không khí im lặng khá lâu , Tuấn ngẩng lên, lí nhí xin lỗi. Thấy tôi im lặng anh mỉm cười giải thích là vì công việc nên đã lệ thuộc vào smartphone lúc nào không hay: “Sáng thức dậy, vật đầu tiên tìm là điện thoại. Tối đi ngủ, vật cuối cùng buông ra cũng là điện thoại. Khi điện thoại hết pin là thấy bứt rứt ”. 

Tôi ậm ừ cho qua nhưng trong lòng cảm thấy khó chịu. Tôi biết rất nhiều người cảm thấy bất an, thiếu tự tin khi không có điện thoại, thường liếc mắt kiểm tra dù không có bất kỳ thông báo nào.

 Các bạn Thành và Sơn vẫn chưa đến. Tôi lật lật vài trang báo nhưng chẳng có gì để đọc. Toàn là tin tai nạn giao thông hay các vụ lừa đảo, bắt bớ vì tham nhũng. Khi gọi vài cuộc điện thoại vớ vẩn cho đỡ sốt ruột thì Sơn đến. Anh cho biết là trên đường đến bị kẹt xe hơn 30 phút. Vừa bắt tay anh vừa hỏi:

-     Thành chưa đến sao? 

Tôi vừa lắc đầu thì từ túi quần của Sơn  phát ra một tiếng “tíc”. Sơn  lôi chiếc điện thoại ra, bấm bấm. “ Chà, chờ mãi hôm nay mới thấy thông báo đây!” 

Anh hồn nhiên ngồi xuống, dán mắt vào màn hình, xin lỗi phải dành vài phút để  trả lời gấp cho khách hàng . 

Nắng lúc này đã lên cao. Dưới bóng cây phượng đang nở những chùm hoa đỏ rực tôi ngồi yên lặng quan sát những giọt nắng xuyên qua lá soi lóm đóm trên mái tóc và khuôn mặt Tuấn và Sơn thành nhiều vùng đen, trắng. Gió lay. Những vùng đen và trắng như  ảo và thực chập chờn, lay động, có khi trộn lẫn vào nhau.

Khó thể phủ nhận chiếc điện thoại thông minh (?) giúp con người kết nối với thế giới rộng lớn, liên lạc công việc nhanh chóng nhưng nó cũng khiến con người bị phụ thuộc và ít dành thời gian, quan tâm thực sự cho những người quan trọng trong cuộc sống.Tất cả những đối thoại trực tiếp đều bị thay thế  bởi những tin nhắn. Mọi liên kết bằng ngôn ngữ đã bị giảm thiểu. Những người quen, thật và ảo, bày tỏ sự quan tâm bằng những cái "like" trên mạng thay vì nhìn nhau trực tiếp.     

Truyền thông. Quảng cáo. Công nghệ. Tất cả đang góp phần dạy dỗ và huấn luyện  lớp trẻ lớn lên theo cách tách rời thực tại.   
   
Nhưng cuộc đời có thể bị khép trong một chiếc hộp điện tử ? Có thể dửng dưng với hiện thực xung quanh mà do  lỗi kết nối*, liên kết với những gì ở tận đâu đâu?     
    
Tôi nghĩ thử thách lớn nhất của con người hiện nay là giáo dục để kết nối trở lại!         

Đang ngẫm nghĩ thì điện thoại tôi reo. Thành! Anh cho biết đêm qua đi nhậu về, ói mửa rồi vật vã, thức suốt đêm. Sáng nay còn mệt và trên đường đến cà phê với chúng tôi anh lại bị té xe. Không nguy hiểm gì, nhưng quần bị rách gối nên phải chạy về nhà. Trễ rồi, chắc không đến được…    

Nghe xong thông báo Tuấn ngồi nhổm dậy. Nhìn đồng hồ : “Ui chao, hơn 10 giờ rồi à?”

Sơn cũng hỏi : “ Trễ vậy sao?” 

Chưa ai kịp  nói gì thì  Tuấn đã đề nghị : “ Lát tao có cuộc hẹn. Hay bữa khác mình gặp nhau nói chuyện đi ! ” 

Sơn nói “OK” rồi đứng lên. Tuấn cũng ngồi dậy. Rồi cả ba cùng về.

Trương Văn Dân                                              
Sài Gòn 5/2013


2929. Thơ thời chiến tranh TRẦN HOÀI THƯ Ma Bình Định


Phù Cát, Bình Định  (Nguồn: dulichgo.blogspot.com)


1.
Không phi pháo, không dọn đườngi
Có chăng là  chiếc la bàn trên tay
Kim dạ quang chỉ hướng này
Trong đêm thăm thẳm chõ nào có ma?

2.
Này  ông tiền sát Ê đê
Sao ông lại xuống xứ này tìm ma
Xứ ông ma cái đòi gà
Bình Định ma cái có tài xẻo chim

3.
Ai về Bình Định mà coi
Con ma  Bình Định chuyên chơi mẳng cầu
Mẳng cầu có sợi dây câu
Ngụy trang cùng khắp trên đầu dưới chân

4.
Ma Binh Định độc vô cùng
Hết ông lão đến bà già trẻ con
Bề ngoài dạ bẩm thưa quan
Bên trong là cả một bồ dao phay

5.
Ma Bình Định là chúng tôi
Đêm đêm bôi lọ xuống đồi làm ăn
Tìm về mật khu xa xăm
Giả làm ma xó đi bắt hồn Bắc quân

6.
Có đêm nằm ẩn mương hồ
Tinh sương được lệnh đội mồ xung phong
Ma bấy giờ, ma hiện hồn
Khiến cho "đồng chí"  phải kinh hoàng, khỏe ru...


Trần Hoài Thư