Friday, January 20, 2017

2713. CHÂU NGỌC BÍCH Sóng gợn Trường Giang


CHÂU NGỌC BÍCH
S ó n g  g ợ n  T r ư ờ n g  G i a n g


Tranh lụa Đinh Trường Giang


Khi nhắc tên Đinh Trường Giang, nhiều người nghĩ ngay tới nghệ thuật xếp giấy, mà thành viên sinh hoạt trong bộ môn Origami kia vẫn xem Trường Giang là một master.

Nhiều người không hay biết chữ ký Trường Giang còn nằm dưới những bức tranh đẹp. Mình xin đưa lên đây một bức tranh lụa làm bằng chứng, một trong nhiều thể loại tranh, một trong nhiều chất liệu khác mà Trường Giang thử nghiệm. Không nhớ chính xác tháng năm, tác giả cho hay vẽ đã lâu rồi, 1989? Những ngày đầu đến Mỹ chưa thực sự bị đời sống hối hả cuốn đi. Nghĩa là còn tìm ra chút thảnh thơi, chút an bình. Bức tranh lụa thật êm ả, lắm mơ mộng này chừng xác tín về thời kỳ tĩnh lặng ấy.

Giống thân phụ, Trường Giang luôn rộng lòng vẽ phụ bản hoặc trình bày bìa sách cho ai kia cậy nhờ, muốn có. Tháng 5 năm 2000, nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng cùng chị Trương Gia Vy ở Cali. có viết thư nhờ Hồ Đình Nghiêm bên Montréal đứng ra thực hiện giúp một số báo, tháng sau, lời hứa được thực thi để Văn số 42 hiện diện đúng hạn kỳ với tranh bìa của Đinh Trường Giang vẽ một con phố co ro trong mùa đông đặc thù Canada.


Bìa tạp chí Văn số 42 chủ đề VIẾT TỪ CANADA
Tháng 6 năm 2000 với tranh bìa Đinh Trường Giang


Mình không có lắm kỷ niệm cùng Trường Giang, luôn nhớ rõ một khởi đầu tự xa xăm, khi mà Tino (tên gọi ở nhà, sau giản lược chỉ còn Nô) còn học ở trường tiểu học Trần Quốc Toản. Ở Huế, mình ở ngoài phố, ngụ trên con đường đa đoan khi thì Ngã Giữa, khi thì Phan Bội Châu, khi thì Phan Đăng Lưu. Vào thành nội mình dùng cửa Đông Ba trong khi căn nhà gia đình Nô thuê ở gần trường Trần Quốc Toản, gần cửa Thượng Tứ. Dạo còn bé, Nô là một học sinh giỏi và ngôi trường Nô theo học thường có những trò lạm dụng thành tích của vị tướng trẻ ngày xưa để mang ra ví von, đại để: “Trần Quốc Toản bóp nát trái cam, Đinh Trường Giang bóp tan trái ổi”. Không dám đâu! Hiền lành, rụt rè, ngoan ngoãn, kháu khỉnh đều hội tụ ở trò Trường Giang. Mình đạp xe chở Trường Giang ra thăm nhà cho biết, chở đi ăn chè và cả hai đều thuộc hạng ít ăn ít nói. Ít trao đổi cho đến lúc lạc nhau.

Giờ đây biển rộng đã cho tìm gặp lại sông dài. Sau bao mùa cam rụng trong vườn, ổi chín rục làm mồi cho chim ăn, mình nhìn lại Trường Giang với nhiều đổi thay cho dù khác địa phận xa ngái, chẳng kề cận như Thượng Tứ Đông Ba. Đổi thay đầu tiên là Nô mập mạp trắng trẻo đã bỏ đi, điền thế một Trường Giang gầy ốm rắn rỏi. Một người chỉ có thể bóp tan trái ổi, giả dụ thế, thì bây chừ có thể tự mình bẻ cong những hoàn cảnh khốn khó vụt hiện tới. Rất uy tín. Mùa hè cắt cỏ, mùa thu quét lá, mùa đông cào tuyết và mùa xuân? Trường Giang có thể thu vén những bề bộn trong công việc để ra phi trường, lên nhà ga, tới bến xe đò sau khi nghe mình thông báo sẽ vượt biên sang thăm. Trường Giang là một kiến trúc sư, có khi đi làm trên DC, có khi nghe phải chạy xe tuốt sang Maryland tối mịt mới về nhà. Nói chung là đầu tắt mặt tối. Ở nhà tập Dịch chân kinh, chưa đủ, dành một buổi trong tuần đi thụ huấn một thứ kung-fu nào đó. Mình mường tượng cảnh Trường Giang xuống trung bình tấn, làm chủ hơi thở và trên vách võ đường có treo tấm bảng: “Một tinh thần minh mẫn trong một thân thể tráng kiện”.

Chữ tráng kiện có nhiều nghĩa. Trường Giang cho hay tại cái tạng người nó vậy, ăn khá nhiều nhưng chẳng thấy nở nang. Mỗi khi gặp Trường Giang, mình luôn có sự liên tưởng, về hình ảnh lầm lũi đi của một vị tỳ khưu tự tìm cách giải những khổ nạn. Mình thực sự xúc động khi từng nghe Trường Giang rộng lòng làm việc từ thiện, giúp trẻ em khốn khó ở quê nhà chẳng hạn. Trường Giang vô tình làm cái gạch nối để mình nghĩ tới thầy Tuệ Sỹ: “thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn”.

Ở nơi xa xăm và thường hằng lạnh giá này, đôi khi mình nhìn về một điểm sáng le lói chợt hiện. Đốm sáng phát ra từ cây đèn ai thắp canh khuya, thấy ấm lòng. Đốm sáng âm thầm cháy tỏ. Đốm sáng mang tên Trường Giang.

Châu Ngọc Bích
Montréal, January 19. 2017

Thursday, January 19, 2017

2712. Nghệ thuật origami Đinh Trường Giang Thiệp chúc mừng năm mới Đinh Dậu 2017





Nghệ thuật origami
Đinh Trường Giang


Thiệp chúc mừng năm mới Đinh Dậu 2017 (1)
Đinh Trường Giang



Thiệp chúc mừng năm mới Đinh Dậu 2017 (2)
Đinh Trường Giang




Wednesday, January 18, 2017

2711. CHẾT DƯỚI TAY TRUNG QUỐC BẢN DỊCH CỦA LÊ MINH THỊNH & BẰNG HỮU




DEATH BY CHINA
 Confronting the Dragon  
A Global Call to Action
by Peter Navarro & Greg Autry



CHẾT
DƯỚI TAY
TRUNG QUỐC
BẢN DỊCH CỦA LÊ MINH THỊNH & BẰNG HỮU
Bấm vào đường dẫn dưới đây để nghe:



Nguồn: Jeffrey Thai Blog
______________________


Xem thêm: 
phim tài liệu do BBC thực hiện (2016):
THE UNITED STATES vs CHINA
 

1

2710. VĂN VIỆT: 40 năm thơ hải ngoại: TÔ THÙY YÊN


40 NĂM THƠ VIỆT HẢI NGOẠI
TÔ THÙY YÊN

Nhà thơ Tô Thùy Yên



Nguồn: Văn Việt

Tô Thùy Yên tên thật là Đinh Thành Tiên, sinh năm 1938 tại Gò Vấp, Gia Định, là cựu học sinh Petrus Ký và Đại học Văn khoa Sài Gòn. Ông dạy học, làm báo tại Sài Gòn và mang cấp bậc Thiếu tá trong quân đội miền Nam trước 1975. Sau 1975 ông bị giam gần 13 năm, từ 1993 cùng gia đình sang Hoa Kỳ theo diện cựu tù nhân chính trị.

Tô Thùy Yên, Mai Thảo, Thanh Tâm Tuyền, cùng với các hoạ sĩ Duy Thanh, Ngọc Dũng, là những người nòng cốt của nhóm Sáng Tạo, một nhóm sáng tác đã từng được biết đến với phong trào khai sinh “Thơ tự do” trên văn đàn miền Nam vào thập niên 60.

Tác phẩm: Thơ tuyển (1995), Thắp tạ (2004). 



Trong thời kỳ hai mươi năm của thơ miền Nam, và giai đoạn kéo dài của nó, Tô Thùy Yên giữ một vị trí rất đặc biệt.

Đó là người khởi đi từ giai đoạn khai phóng đầu tiên, những năm 60, với sự nổi loạn chống ảnh hưởng của văn học tiền chiến. Nhà thơ của chiến tranh Việt Nam, của những suy nghiệm triết học, nhà thơ của những ngày tù tội cải tạo, và cuối cùng của giai đoạn lưu vong. Đời sống của ông đầy biến động. Tô Thùy Yên lúc nào cũng chăm chú sống cuộc đời mình, để tâm hồn rung lên theo nhịp điệu của thời thế. Nhưng đó không phải là thơ thời sự hay thơ trữ tình thế sự. Đó là một loại thơ trữ tình thực sự, tuy vậy mang dấu ấn lịch sử.

Trong khi tuân thủ nghiêm ngặt một số quy ước về vần điệu, sở trường nghiêng về thơ có vần hơn là về thơ tự do, Tô Thùy Yên vẫn sở hữu một ngôn ngữ vừa truyền thống vừa mới lạ. Sự chọn chữ, cách thiết lập câu thơ, âm điệu và từ vựng trong từng bài thơ, tạo nên phong cách riêng, một phong cách của tài hoa dụng ngữ.

Thơ Tô Thùy Yên có ba giai đoạn: trước năm 1975, sau năm 1975 ở trong nước và trong tù, và sau này khi ra hải ngoại. Giai đoạn thứ ba, thể hiện những cố gắng làm mới ngôn ngữ ở nhà thơ này, tuy vậy xét về thành tựu nghệ thuật, không thể nào sánh được với giai đoạn thứ nhất và thứ hai.
Là một tác giả được nhiều người biết tới và tìm đọc, có những bài thơ được phổ nhạc, nhưng Tô Thùy Yên vẫn là thi sĩ của giới trí thức, với bút pháp tinh lọc và sang trọng. Ông không thiết lập nên một thi pháp mới, và hầu hết thơ đều dựa trên những âm luật cũ, nhưng Tô Thùy Yên đẩy nghệ thuật dùng chữ đến mức tuyệt hảo. Sống trong thời binh lửa, ông mặc áo lính, đến các trận tiền, viết về cuộc chiến đấu bi thảm của một quân đội, đời sống thực của người lính, nỗi đau thương của quê hương bị tàn phá, sự nghĩ ngợi đầy tính triết học, nỗi u hoài Đông phương, tình yêu, sự lạc lối của tuổi trẻ, một thiên nhiên mù lòa cay đắng, những cây cỏ hiền hòa, tình yêu thuần hậu và bạo liệt.

Thơ Tô Thùy Yên là thơ nhân chứng. Bằng chính cuộc đời mình, ông sống qua những giai đoạn khác nhau của lịch sử. Bài thơ của ông, với tất cả hình ảnh và chất liệu của chúng bao giờ cũng tạo nên một lực đẩy hướng tới sự kết thúc, tạo ra một phức hợp tình cảm ở người đọc. Trong khi người đọc chia sẻ cùng nhà thơ gánh nặng của lịch sử, của số phận, thì cũng hạnh phúc được sống trong nguồn suối ngọt ngào của tiếng mẹ đẻ, vui thú với nhạc điệu, thưởng thức khả năng nắm bắt ý nghĩa của tồn tại. Ẩn dụ trong thơ Tô Thùy Yên giàu có, chúng chứa đầy khả năng mới mẻ: giá trị tiên đoán.

Thơ Tô Thùy Yên là loại thơ không những để đọc bằng mắt mà còn để đọc lớn lên, ngâm lên, giữa những người khác. Gần đây, sau tập thơ cuối cùng, không thấy Tô Thùy Yên viết nữa. Có lẽ công việc của ông đã xong. Sự thưởng thức và đánh giá là dành cho dư luận. Bất chấp khuynh hướng trừu tượng và khuynh hướng trí thức, sự dùng chữ tinh tế, khác thường, đó vẫn là một loại thơ mở lớn cánh cửa, tìm đến với người đọc, kêu gọi người đọc.

Một thứ thơ của ý thức tự do, của bi kịch lịch sử, của nhân phẩm, của lòng tin vào các giá trị căn bản của dân tộc. Thơ ông tạo nên một ảo ảnh nghệ thuật bằng chất liệu có thực của đời sống, một đời sống đã kinh qua hạnh phúc và bất hạnh, những vàng son và khổ nhục. Một loại thơ đôi khi siêu hình, đôi khi mênh mang kỳ bí, nhưng vẫn dung chứa xúc động chân thật. Đó có lẽ là một trong những bí ẩn sâu xa của thơ Tô Thùy Yên.



2709. Thơ NGUYỄN QUỐC THÁI Quốc Lộ 1 • Tháng 7 trở lại Couvent và Domaine • Ngụ ngôn


NGUYỄN QUỐC THÁI
Quốc Lộ 1
Tháng 7 trở lại Couvent và Domaine
Ngụ ngôn


Chân dung Nguyễn Quốc Thái
Photo by Nguyễn Hữu – Dran, tháng 2.2015



Quốc Lộ 1


Đầm ấm không còn trong trí nhớ vương vãi những mảnh vỡ của Tự Do
Suốt chiều dài đất nước những cột cây số nhợt nhạt ngồi bó gối tự hỏi – Bao giờ ? Bao giờ ?
Chiếc xe đò như hạt máu thương tật
Xộc xệch những tiếng nói lơ lớ hỗn xược kệch cỡm
Nghe anh, ngoảnh mặt đi – nhưng đừng quên, đừng bao giờ quên.


Hãy uống chung nhau ly cà phê rồi mai xa lạ
Chiếc tách trắng gầy níu giữ dấu môi xước gió
Đường 13 với những vườn măng cụt như ngõ cụt của chúng ta
Cơn dông hối hả quật ngã hàng cây thủa tựa lưng trẻ dại
Những nếp nhăn chằng chịt trên kỷ niệm ửng sáng sự dày vò
Quê hương ! Đau quá, chửi thề là thích hợp nhất dù mỉa mai trắng trợn.

• 

Tự Do ! Tự Do ! Âm vang của nỗi mất mát nghi ngút những cơn sóng
Khép lại cánh cửa hy vọng loang lổ dấu vết phản bội
Bàn tay đã bị bẻ gẫy giữa quảng trường Hòa Bình xói nắng
Và hơi ấm nguội tàn trong ánh mắt em
Con đường cái quan sạt lở quặn đau những ga xép
Đau đớn thất sắc như biên giới phía Bắc
Như Sài Gòn yêu dấu của chúng ta sốt xuất huyết
Anh yêu em.

XI.2016


Tháng 7 trở lại Couvent và Domaine


Nụ cười trong đêm hé một vết thương non
Nỗi khát khao lấm tấm những đốm lửa canh giấc cho em ngủ
Câu thơ cựa mình trong chiều lạnh không áo ấm
Em sáng như niềm mơ ước phủ đẫm sương mù
Cổ tay gầy trĩu ấm những kỷ niệm mùi Paris
Anh đã hôn lên mũi kiếm cảm xúc tê tái ấy
Ngón tay út bé bỏng cong cong một cánh cung
Búng vỡ màu Scotland huyền ảo  ký thác bao đắm đuối rực rỡ.


Dòng sông đầy ắp sóng
Vỗ ngập tôi tiếng thở dài xanh
Tháng 7 đẫm mùi lá thông trên đồi Couvent
Nàng ngủ thiếp bên thung
Chiếc váy trắng ủ gió như bông lys tinh khiết.

• 

Thôi hết, ngọn nến lả dần theo ánh mắt em úa nhạt
Sân bay khuya nhuốm tím hơi ly biệt
Tôi nhai nốt miếng yêu thương gầy xanh còn sót lại
Trong tiếng mưa thôi thúc nỗi buồn phải hồng hào hơn.

  
Ngụ ngôn


Tôi vừa được trái tim thì thầm báo tin
Cuộc tình của tôi với người ấy đã tự sát
Trong ánh mắt xót xa lẫn khinh bạc của những kỷ niệm ấm áp
Bông tường vi ngoài hiên vừa chớm nở đã rũ xuống
Như hạt máu rơi
Lẩn trong tiếng chim sẻ ríu rít
Mối tình trở thành ngụ ngôn dưới gốc măng cụt.

Nguyễn Quốc Thái


Thiếu nữ trên đồi Domaine De Marie Đà Lạt
oil on canvas 24" x 30" • dinhcuong

THIỆP MỜI tham dự buổi họp mặt TRƯƠNG THỊ THỊNH 70 NĂM VỚI HỘI HỌA






T H I Ệ P  M Ờ I

tham dự buổi họp mặt

TRƯƠNG THỊ THỊNH
70 NĂM VỚI HỘI HỌA

từ 1:00 giờ đến 4:00 giờ 
ngày 4 tháng 2 năm 2017
tại Trung Tâm Cộng Đồng Việt Mỹ San Jose
2072 Lucretia Ave, San Jose, CA 95122






2708. Tranh TRƯƠNG THỊ THỊNH: KHỎA THÂN Sơn dầu trên bố 24” x 38”. Thực hiện cuối thập niên 60.



t   r   a   n   h

TRƯƠNG THỊ THỊNH



KHỎA THÂN
Sơn dầu trên bố 24” x 38”.
Thực hiện cuối thập niên 60.
(Sưu tập của gia đình THS)

Tuesday, January 17, 2017

He Writes A Letter to His Wife


He Writes A Letter to His Wife
Demanding A Divorce,
But It Doesn’t Go Anything
As He Planned




Dear wife,

I’m writing you this letter to tell you that I’m leaving you forever. I’ve been a good man to you for seven years, but I have nothing to show for it. These last two weeks have been hell. And then your boss called to tell me that you quit your job today… ugh, that was the last straw!

Last week, you came home and didn’t even notice I had a new haircut, I had cooked your favorite meal and even wore a brand new pair of silk boxers. You ate quickly in just two minutes and went straight to sleep after watching all of your soaps.

You don’t tell me you love me anymore; you don’t want sex. Whatever the reason, later for you… I’m gone!

Your EX-husband,

P.S. Don’t try to find me. Your sister and I are moving away to West Virginia together! Have a great life!

*

Dear ex-husband,

Nothing has made my day more than receiving your letter. In the hellish seven years that we have been married, a good man is a far cry form what you’ve been. I watch soaps so much because they drown out your constant whining. Too bad that it doesn’t work. 

I DID notice when you got a hair cut last week, but the first thing that came to mind was “You look like a girl!” Since my mother raised me not to say anything if you can’t say something nice, I didn’t comment.

And when you cooked my favorite meal, you must have gotten me confused with MY SISTER, because I stopped eating pork seven years ago. About those new silk boxers: I turned away from you because the $49.99 price tag was still on them, and I prayed it was a coincidence that my sister had just borrowed $50 from me that morning.

After all of this, I still loved you and felt we could work it out. So when I hit the lotto for $10 million, I quit my job and bought us two tickets to Jamaica. But when I got home you were gone and all I found was your lousy letter. 

Everything happens for a reason, I guess. I hope you have the fulfilling life you always wanted. My lawyer said that the letter you wrote ensures you won’t get a dime from me. So, take care.
Signed,

Your EX-wife, rich as hell and free! 
_____________________________ 
Source: http://boredomtherapy.com