Monday, December 19, 2016

2659. Thơ LÊ PHƯƠNG NGUYÊN Ta biết còn em


Hồ Núi Le (Xuân Lộc, Đồng Nai) – Photo by Bien Pham



Mười mấy năm của đời bể khổ,
Nhuộn đen vầng trán thuở xuân xanh;
Chông chênh dưới một trời tan vỡ,
Soải bước ta đi giữa cát lầm.

Ta biết còn Em trong cõi mộng,
Nụ cười sóng sánh ánh trăng trong,
Nên ta vẫn cứ vui và sống,
Hương của ngày xưa đủ ấm lòng…

Ta biết còn Em, ôi! đôi mắt
Ngàn trùng thương xót một quê hương,
Nỗi đau chung cả trời và đất,
Tiếp sức ta trên mỗi dặm đường.

Ta biết còn Em, vì sao nhỏ,
Trao nhau ánh mắt mỗi đêm về,
Rồi mùa đông đến, Ngân hà vỡ,
Sao lẫn bờ mây, lỡ hẹn hò…

Ta biết có nhau từ dạo đó,
Là vàng trong cát thuở khai thiên,
Là cành liễu biếc đùa trong gió,
Man mác trời xanh khúc nhạc hiền…

Ta biết còn Em, dòng suối mát,
Đường dài gió bụi bước chân xiêu,
Dừng đây vốc nước dìm cơn khát,
Lặng ngắm mây trôi dưới nắng chiều…
                     

Lê Phương Nguyên                  
Trại Xuân Lộc, 1996