Tuesday, December 6, 2016

2640. Thơ LÊ PHƯƠNG NGUYÊN Ô cửa nhìn đời

                                                       
Swan bird sky solar eclipse – Source: pcwallart.com



Kín bưng giữa bốn bức tường,
Cũng may còn một ô vuông nhìn đời :
Nhìn mùa thu lá thu rơi,                            
Nhìn chiều mưa đổ tơi bời bên song,                            
Lặng nhìn những buổi trời trong                            
Nghe con chim hót mà lòng không vui,
Có khi nhìn thấy mặt người,                            
Lạnh căm đôi mắt thay lời chào nhau…                            
Dõi nhìn chiếc én về đâu,                            
Giữa trời thăm thẳm một màu chiều buông,                           
Hoàng hôn nhìn sợi khói vương                             
Trên hàng cây đứng cuối đường xa xăm;                            
Đêm nao thoáng thấy trăng rằm,                            
Qua nhanh như sợ ai cầm lấy tay…                           
Cả đời nhìn mãi mây bay,
Sao hôm nay bỗng lòng ngây ngất sầu,                            
Nhắm đôi mắt nhìn thật sâu :                            
Một trời tang tóc, ấy màu quê hương…                           
Bờ môi mặn giọt đoạn trường,
Vẫn xanh mơ ước con đường nở hoa…
Có vì sao ở thật xa,
Dịu dàng màu mắt như là cố nhân,
Nhìn nhau tha thiết ân cần,                           
Cùng tương tư một mùa xuân thiên đường…
Đêm về nhìn ánh đèn vàng,                            
Dọc tường vôi xám sáng hàng kẽm gai,
Vách bên có tiếng thở dài,                           
Biết anh đã lỡ mộng đời tự do;
Mấy phòng liên tiếp cùng ho:                            
Là lời nhắn nhủ dặn dò gì nhau;                            
Nghe lòng ấm giữa đêm sâu,                            
Biết đời còn những nhịp cầu tri âm;                            
Trong tăm tối, nỗi vui thầm                           
Tỏa hương như giữa một đầm hoa sen…                            
Sắc trời bàng bạc sương in                            
Tiếng con vạc lẻ vừa chìm đâu đây…                            
Cửa đời nhỏ tựa bàn tay,                            
Vẫn nhìn thấy ánh sao Mai rạng ngời…

Lê Phương Nguyên                                                
T.20, Mùa thu 1983