Sunday, March 27, 2016

2211. TRẦN HUIỀN ÂN Truyện ngắn: TIẾNG GÀ CƠM CÁT


 Núi Chóp Chài, Tuy Hòa  (Nguồn: chudus.com)



Nắng vàng lóa mắt. Con đường cát trắng hoa lên ánh vàng. Trảng tranh, trảng đế hoa lên ánh vàng. Nhìn vào không trung thấy có những giọt nắng  tựa như giọt nước  kết lại rồi vỡ ra, khi thì chạy tán loạn, khi thì chạy thành hình chữ chi, đường dzich-dzăc, chạy theo kiểu các động tác trong phim hoạt họa.
Rừng núi oi bức, nặng nề. Những tiếng chim rừng vang lên khô rát, khắc khoải:
Chát cha chát, chát cha cha…
Chát cha chát, chát cha cha…
               Tiếng gáy của những con đa đa.
Bà Huyện Thanh Quan tặng cho chúng cái tên theo lối tá âm để đối thật chỉnh, từ ý đến lời :
Nhớ nước đau lòng con quốc quốc
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia.
Một cô thần nhà Lê viết bằng cái tên bác học hơn, cũng xa lạ hơn: “giá cô”.
Giá cô khiếu gia gia.
Đỗ quyên minh quốc quốc
Vi cầm do hữu quốc gia thanh…
Dù đã nghe, đã đọc nhiều tên của giống chim này, tôi vẫn thích gọi chúng bằng cái tên nôm na nhất, giản dị nhất: “gà cơm cát”.
Trong câu thơ Thanh Quan, hai tiếng đắc ý là  hai tiếng “mỏi miệng”. Mỗi lần qua trảng tranh, trảng đế, dưới ánh nắng đậm hồng ban sáng hay trong ngọn gió nồm mát buổi chiều, nhất là vào những giấc trưa lặng gió, cây cối im lìm, nóng bỏng, nghe tiếng gà cơm cát gáy, tôi vẫn có cảm tưởng đó là tiếng kêu đầy giận hờn, oán trách, trong miệng con chim còn ngậm đầy những cát,  giọng lạc, cổ khan, rướm máu:
Xúc cơm cát trả cho cha,,,
Xúc cơm cát trả cho cha