Wednesday, April 26, 2017

2828. NGUYỄN DƯƠNG QUANG 4 bài thơ thời chiến tranh


Soldiers on patrol – Source: Clipart



ĐÊM CUỐI NĂM VIẾT CHO MÁ


Đêm nay con ngồi một nơi rất xa má
đếm tuổi con bằng nước mắt má đong
trong đêm thoảng giọng hiền má gọi
con vừa nghe, muốn khóc, rất bâng khuâng

Ở làng này không ai đốt pháo
đêm thật buồn như bước đông đi
con còn có ít giờ hưu chiến
biết đâu chừng, thôi, nghĩ làm chi

Mấy năm nay con không có Tết
hình như năm chỉ có ba mùa
con không buồn xuân chê đời lính
buồn xa má như trời mưa

Từ xa má con làm con nhiều mẹ
lúc nào cũng vui lúc nào cũng buồn
có kẻ vui luôn, người buồn mãi
mình con của má cười rưng rưng

Con nghe những dòng sông kể chuyện
biển xa năm họp mặt một lần
chuyện những xác cầu xác người chìm nổi
chuyện đồng loại như là phù vân

Hình như cây súng con lạ lắm
sao nó run lên khi đạn lên nòng
tâm hồn nó như tâm hồn con vậy
một kẻ nằm, kẻ đứng , xót xa không?

Trước mặt con: những ngọn đồi cát máu
đêm thì thầm cùng những nấm xương
ôi, trái tim con mãi tôn thờ má
đã dạy con hai tiếng yêu thương

Từ má lòng bàn tay dìu dắt
con bơ vơ giữa cuộc phù sinh
dòng nước nào xa nguồn mà không đục
sợ một mai con lạc dấu chân mình

Thôi, má ngủ đêm nay ngon giấc
con ngồi đưa chiếc võng rách quê nhà
vòng cầu đừng đi trong đêm tối
lệ sẽ đầy giấc má nhớ con xa

1969



ĐÊM KÍCH DƯỚI CHÂN ĐỒI PÁ


Dù đợi người qua trên lối chết
lạ sao ta thấy rất bâng khuâng
có rất nhiều điều thật khó nói
đêm sơ giao sẽ chỉ một lần

Cỏ ơi, có thấy ai trên đồi
vẫn thường vác hận thù đi xuống?
mà sao ta thấy cỏ không vui
cỏ lạnh lùng hơn là sương mỏng

Cỏ biết không, ta không lòng thù hận
lũ chúng ta một thuở thế thôi
ngày mai cỏ sẽ thành đồng lúa
cỏ sẽ thấy người nắm tay người

Đồng lúa ơi, sao đồng lúa gầy
lúa buồn không trong mùa gặt muộn?
chim đã ngủ một trời nào khác
và gió rồi cũng chẳng thấy bay

Lúa có nghĩ rằng ngày mai sẽ khác?
súng sẽ dùng để đúc lưỡi cày
mỗi ba trăng lúa vàng tròn hạt
chim sẽ ca và gió thổi lúa say

Ta vừa nghĩ một điều rất tầm thường
ngọn đồi này mai sẽ thành rẫy
bởi lòng người lúc nào cũng đẹp
dẫu tầm thường cũng rất mến thương.

1970



CHIỀU TRÊN RỪNG
TRONG MẬT KHU LÊ HỒNG PHONG


Chiều đã đầy trên rừng cây thấp
nắng trải dài xa những đỉnh xa
ta ngồi lắc bidon vừa cạn nước
nhấp môi khô mà nghĩ một quê nhà

Kì lớp đất bám trên da mặt cháy
vết môi hôn nhuộm đỏ mặt trời chiều
Tà Dôn xa mướt như cồn ngực nhỏ
thở hoàng hôn Phan Thiết nhập giờ yêu

Cây khẩu cầm mang theo ngày cầm súng
mi sol…sol mi do fa …
ôi khúc O’Cangaceiro dồn dập
nửa đời ta một thuở không nhà

Ngồi trên cát nhai thịt dong nướng
vẫn ngon hơn Đồng Khánh với gà quay
ngu quá đỗi quên mang theo xị đế
thắp cho đêm còn có chút mặt trời

Dăm tiếng nổ mon men bên triền dốc
vài ba anh du kích, mấy A.K
ta quơ súng, bỏ dong cho đàn kiến
mi sol…sol mi do fa…

Đêm đã đầy trên rừng cây thấp
nắng ngủ đen xa những đỉnh xa
ta ngồi thở như chưa từng biết mệt
gai ô rô ơi, em thật mặn mà

Đêm đã im trên rừng cây thấp
bầy te te  xa đã nhỏ giọng hò
như chàng cao bồi ngủ bên chân ngựa
Ohé! O’ Cangaceiro...

1970


LỬA TRÊN ĐỒI

Sáng nay ta đốt lửa trên đồi
lửa soi ta nhìn ta sống sót
lòng mặc áo sương nên lòng quá lạnh
mắt mở từng đêm nên mắt quá sâu

Ôi đêm qua đạn mưa súng bão
ta là ai giữa đồ trận săn người?
cuối mặt trời sau đuôi C.47
viên đạn đồng vỡ giọt máu tươi

Kịch đêm qua trên đồi đã dứt
ai kéo màn từ một rừng xa
có tim người ứa một dòng sông máu
chảy âm thầm suốt cõi hồn ta

Hỡi người anh em đêm qua nằm xuống
lửa ta nhen xin ấm hồn người
tay đã nhẹ không còn nâng ngọn súng
hãy bình yên như dòng nước trôi

Cám ơn người đã tặng ta khẩu súng
mai về đem đổi chiếc huy chương
buổi chiều tha thẩn trên đường phố
mà quên người nằm lại sa trường

Hỡi bếp lửa quê nhà yêu dấu
khói tranh đùn sương sớm rủ nhau tan
chân mới bước mà đã xa quá đỗi
và chút hồn mới lớn đã lang thang

Hỡi bếp lửa trên đồi hoang vắng
làm sao soi từng ngõ ngách mơ hồ?
đời vẫn sống dài theo năm tháng
vết hồn mòn theo đế giày saut

Dẫu thế nào cũng xem là hạnh phúc
chiến tranh sờn vai áo trận màu rêu
có hề gì lửa reo như  nhịp súng
viên đạn đồng mủm mỉm thân yêu.

1970

Nguyễn Dương Quang
Trích trong tập thơ ĐÊM ÔM ĐÀN UỐNG RƯỢU
MỘT MÌNH (NXB Thư Ấn Quán, Hoa Kỳ, 2014)