Monday, October 24, 2016

2541. Thơ LỮ QUỲNH Một lần rồi xóa tan


Photo by PCH – Scibilia, February 2014



ta đứng giữa trời đêm
dưới ánh đèn
soi màu lá đỏ
tuyết đã rơi bên miền đông bắc
và nơi đây
lạnh giá tràn về
đêm thất thanh
khi tiếng thở dài bên kia trái đất
âm u làn sóng nhiễu
làm buốt trái tim ta.

lá đỏ dưới ánh đèn mùa đông
mùa đổi từ bao giờ
lòng ta quanh năm chỉ một mùa vàng lạnh
giấu bạn bè trong những giấc mơ .

ta đứng giữa trời đêm
người sũng nước
gió quất mưa vào mặt
không làm tắt
cơn sốt đang bốc lửa thịt da
gió gào lên mê sảng
át tiếng u u ngoài vùng phủ sóng

chỉ một lần rồi xóa tan
mà sao im lặng
im lặng quá thế này.

Lữ Quỳnh



Bản dịch sang Tiếng Pháp của Elena & Trương Văn Dân

Une fois ....et puis s’évanuit

Je reste dans la nuit profonde
Sous la lumière

Qui éclaire les feuilles rouges
La neige est déjà tombée dans le Nord-Ouest
Le froid glacé est arrivé
Et la nuit a une voix  étouffée
Quand le long élan de l’autre côté de la terre,
Transmet les ondes en dérangement
Qui rendent  de glace mon cœur

Et les feuilles deviennent rouges sous la lumière hivernale
Dès que la saison a changé
Mais dans mon cœur, toute l’année, il y a seulement une saison, jaune et froide,
En cachant les amis dans mes rêves

En restant dans la nuit profonde
Trempé de pluie jusqu’aux os
Le visage fouetté par  les gouttes et par le vent
Sans pouvoir éteindre
La fièvre qui brûle dans ma peau
Et le vent hurle comme dans un délire
En couvrant le bruit de l‘hors antenne

Seulement une fois  puis  s’évanuit
Pourquoi ce silence ….
Trop de silence, infini.