Monday, October 20, 2014

1143. Thơ ĐINH CƯỜNG Và mùa thu trở lại



Autumn in the Conway Meadows 
Looking toward Mount Washington (1858)
(Oil on canvas. 1858  -  Albert Bierstadt  (1839-1902)




khi đọc cảm nghĩ và nhìn ảnh
Duyên chụp sáng nay


Cám ơn mảnh trăng non
ban mai và chút ánh nắng
rọi xuống mặt hồ
cám ơn một tàng cây đầy
lá vàng như ly rượu
sóng sánh chưa ai uống
người hãy nhấp môi đi
cho má đỏ hồng buổi sáng

buổi sáng. tôi ra sân cào lá
xong mới qua Starbucks.
như trận đấu mở màn
phải có thảm cỏ thật  xanh 
mà mùa này thì chịu
hết lớp này đến lớp khác
lá theo gió trên hàng cây cao
hàng xóm bay qua
lá theo gió ở cánh rừng sau
tha hồ trút xuống...

và lá ơi mùa này lá rụng
và ta ơi mùa này phải gom lá lại
không hiểu vì sao làm vậy
có phải là một sinh hoạt chung
con người và cộng đồng xã hội

thì ra người họa sĩ dù bay lửng lơ
trong màu xanh  Marc Chagall
hay thường đi về phía mặt trời lặn
vẫn quay về cùng mảnh trăng non
bởi vì sắc màu trên thinh không
đôi khi chỉ còn là đốm đỏ
như người nhạc sĩ kia nhìn ra bữa nọ
đôi môi em là đốm lửa hồng ...


Virginia, October 20, 2014
Đinh Cường



Mảnh trăng mùa thu
Photo by Duyên – October 2014


Những chiếc lá vàng
Photo by Duyên – October , 2014




1142. Thơ HOÀNG XUÂN SƠN Trăng uyển / Khúc riêng. Núi



Ảnh internet – Nguồn: outdoordiscoveries




trăng uyển


tròn trăng hết một phương buồn
rồi dần khuất tịch màu chuông nẫu vàng
chiều ngồi đọ bóng thu sang
mà mình với lá cùng han rỉ mùa
ngọn bút dìm xanh sách.  khuya
sao còn máy động giữa đùa cợt nghe
đời mình vẫn có lúc che
nếp nhăn ngày cũ ôm lề thói quen
đã yên với trụ không đèn
thì dù trăng kiệt còn hen bóng người



khúc riêng.  núi

                     
đôi khi đứng bên triền đá dựng                      
anh hoang mang sợ núi đè mình                                      
(Phạm Cao Hoàng)


mình là núi.  đâu sợ đè
mà sợ cái kiến nằm che cổng đời
lên chừng một khoảng mây trôi
núi thì núi quạnh mây trời vẫn bay
cúi nhặt mình hay khoanh tay
nhìn mây hóa giải khúc bày tỏ riêng


hoàng xuân sơn
18 octobre 2014





1141. Thơ NGUYỄN LƯƠNG VỴ Thăm Sơn Núi ở Bảo Lộc





NGUYỄN LƯƠNG VỴ
THĂM SƠN NÚI BO LC

Nguyễn Đức Sơn – Nguyễn Lương Vỵ   Bảo Lộc  7.2012




Mười chín năm gặp lại
Sơn Núi vẫn ngon lành
Banh miệng khè một cái
Chào nhau hoa lá cành

Cỏ ướt Đêm Nguyệt Động
Mướt rượt hết lông măng
Tịnh Khẩu mà rúng động
Hột/Thì/Le … buốt trăng

Hớp hết gió cô độc
Quái kiệt ngửi đất trời
Thúi thơm đều vỡ óc
Trong tiếng khóc muôn đời

Chay tịnh mà nói tục
Thơ thần mà chửi um
Chánh hiệu ba la mật
Chẳng biết đâu mà lần

Thôi thì mần một phát
Vỗ vai cười thiệt to
Quán vắng không vặn nhạc
Chào nhau cười thiệt to…

07.2012, hiệu đính 08.2014


Ghi chú: Sơn Núi (Thi sỹ Nguyễn Đức Sơn,) sinh năm 1937 tại làng Dư Khánh, tỉnh Ninh Thuận, gốc Thừa Thiên – Huế. Ông là quái kiệt của thi ca miền Nam. Những tác phẩm thơ đã xuất bản: Bọt Nước (1965,) Hoa Cô Độc (1965,) Lời Ru (1966,) Đêm Nguyệt Động (1967,) Tịnh Khẩu (1973,) và rất nhiều thơ chưa công bố. Hiện Sơn Núi đang sống ở Bảo Lộc, Lâm Đồng. Những chữ in nghiêng trong bài thơ là tên tập thơ và thơ của Nguyễn Đức Sơn.



Sunday, October 19, 2014

1140. Thơ ĐINH CƯỜNG Điệu luân vũ gió và lá




Eiffel Tower – Nguồn:  parisbycellphone.com




gởi Ngô Kim Khôi,


Gió và lá như màn khiêu vũ
dập dìu khi valse khi boléro
lá theo gió tấp đầy sân trước
gió vui khi lá ngập rừng sau

mới tuần trước làm chi đã có
vậy mà nay vàng rực trước sau
bạn kể Paris mùa thu tình tứ
tôi nói thôi. đây cào lá mệt nhừ

nơi đây gọi Fall -  mùa Rụng
rừng bao nhiêu lá thuơng mình
bấy nhiêu. và người lại ra cào lá
đứng giữa chiều sương nhớ bạn

như chiều nay ngồi xem luân vũ
đám mây kia chứng kiến trên cao
lá theo gió tha hồ bay lượn
người tha hồ mơ theo ...mùa thu.


Virginia, October 19, 2014
Đinh Cường




- Lá đỏ
sơn dầu trên canvas  24 x 30 in
dinhcuong





1139. Thơ TRẦN VẠN GIÃ Thơ tình mùa thu



Bãi biển Nha Trang – Nguồn: http://datviettour.com.vn




Tình đã đi qua đêm cuối mùa thu
Ai gọi gió về
Thổi rát những cơn đau
Trên vệt trăng non có dấu buồn dĩ vãng
Thả trôi theo tiềm thức cuối phương trời
Tình đã giạt
Theo mùa chim di trú
Góc vườn hoang cây đứng buồn thiu
Có còn em đâu
Để nép vào nhau trong cõi đời chật hẹp

Cỏ bờ xa chia phôi đã cháy
Đã bùng lên khát vọng tiếng mùa thu
Ta trở về gầy dáng ngày xưa
Cỏ khóc biệt ly
Gợn sóng nước mặt hồ khuya tội nghiệp
Thôi buông tay ra
Mà nhặt trái tình yêu
Đang rơi vào phiền muộn
Đang rơi vào đường trần gian dai dẳng nợ tình
Mây trắng khiếp
Mây bạc đầu chi thế
Câu kinh tình yêu không cứu ri được hai người

Đêm nay nhớ trăng mùa thu cũ
Nhớ một lần con sáo sang sông
Giận một lần sáo bỏ bay xa
Chuyện tình buồn ai mà không đau trong dạ
Nhìn trăng trời xa
Ùa vỡ ước mơ…


TRẦN VẠN GIÃ



1138. Thơ LỮ QUỲNH Những giấc mơ tôi






L Ữ   Q U Ỳ N H
NHỮNG GIẤC MƠ TÔI




1-thường có những giấc mơ
gặp gỡ bạn bè
những người bạn ra đi đã nhiều năm
nay kéo về
nói cười ấm áp 
tôi rất vuirất vui trong từng đêm như thế
để lúc tỉnh ra
ngồi một mình trong bóng tối
quạnh hiu
             
2- những giấc mơ giúp tôi thở được
đâu cần chiếc máy thở vô tri (*)
dẫu ngày mai ra sao đi nữa
còn có con đường mây trắng bay

một cái chết dịu dàng
đôi khi nghĩ tới
               còn đẹp hơn cuộc sống này
               tình bạn êm đềm hơn viên thuốc ngủ
               vỗ về tôi trong đêm dài
              
                tôi vẫn sống bằng những giấc mơ
                bởi mặt trời không làm nên ngày mới
             
               3- chiếc piano treo ngược trước khán phòng
               hòang tử bé một mình trên sân khấu
               hát trường ca Dã Tràng

               có tiếng vỗ tay râm ran
               trên từng hàng ghế trống
               lạnh lẽo gió thiên đường

              những ngọn nến thắp bằng ánh sao
              soi trái tim khô
              đang nẩy mầm bất tử

              bầy quạ giăng hàng trên giây thép
              những nốt nhạc đen giữa hòang hôn
              chập chờn trùng vây mộ địa

               sao em giờ đây phố thị
               một mình cười nẻ răng
               với giọt nước mắt hồng ?

              


THE DREAMS
Translated by Phan Tan Hai



1.
coming often the dreams
where I’ve met my friends
who vanished for so many years
returning now
talking and laughing warmly

I’ve felt very very happy
very very very happy in those nights

until waking up
sitting alone in the darkness
feeling the solitary

2.
the dreams help me to breath
removing the insensible breathing machine
in spite of whatever tomorrow brings
the vast course of flying clouds is lifting me

a gentle death
sometimes I think
is better than this life
gentler than sleep pills
friendship lullabies me in long nights

I’ve still survived by dreams
since the sun cannot renew the days
  
3.
the piano hanging upside down in the auditorium
the young prince alone on stage
sings a long ballad about the work of sand crabs

hand clapping around
hovering the empty rows of seats
chilling the cold winds of heaven

the candles flickering with the starlight
shows a dry heart
which is sprouting a bud of eternity

herds of crows line up overhead wires
black musical notes appear amid the sunset
twinkling around with the tombstones

how could you walk now on city streets
alone with smiles that simmer on your teeth
and with your tears that now turned red?


Lữ Quỳnh
2013

           

Saturday, October 18, 2014

1137. Thơ ĐINH CƯỜNG Thay lời cám ơn Kiệt Tấn gởi tặng sách mới



Mount Washington from the Valley of Conway
Oil on canvas  16.1 x 25 ln (1869)
John Frederick Kensett (1816-1872)



Hôm nay anh đã viết đoạn ghi chưa
ham chơi với cháu mà quên ghi rồi
cám ơn hồi trưa nhận sách Kiệt Tấn
gởi từ Paris qua . Đêm cỏ Tuyết

thật không ai có tình bằng bạn
sách nặng tốn tiền mà cứ gởi qua
tập truyện tình. thơ. tiểu luận
bìa giản dị mà đẹp. xem rất thích

thêm cái phụ bản bạn vẽ nghề ghê
chiếc gối ren. dáng thiếu nữ nằm
không thua gì Foujita. nét viền rất mảnh
và khoái quá nhìn ảnh bạn đi vespa thời Đà Lạt

ai nói bạn tôi khật khùng ăn nói tùm lum
nhất là trước mặt đàn bà con gái
ra sách nào mới bạn cũng không quên gởi
cảm động vô cùng. cám ơn Kiệt Tấn nghen

gọi là cho có đoạn ghi khi các cháu vừa về
gởi lời thăm chị Ánh cũng suốt ngày bên cháu
từ ngày Cao Hành Kiện giải Nobel văn chương
ở gần bâtiment bạn ở. bạn nói sẽ tới phiên bạn …

biết đâu một ngày ngôi sao xẹt đến bạn tôi ….


Virginia, October 18, 2014

Đinh Cường 


- Bìa sách Kiệt Tấn 


- Chữ viết Kiệt Tấn


- Phụ bản Kiệt Tấn 


- Kiệt Tấn thời Đà Lạt 1959


1136. PHẠM CAO HOÀNG Trở về dòng sông tuổi thơ



Sông Ba (Tuy Hòa) - Ảnh internet




9.1.2012, gn na đêm, chúng tôi v ti Tân Sơn Nht. Làm th tc nhp cnh xong, chúng tôi tìm đến ch nhn hành lý. Đ đc chúng tôi mang theo khá nhiu nên cũng hơi lo không biết có cái nào b tht lc hay không. May quá, không có cái nào b tht lc. Chúng tôi ngh qua đêm ti mt khách sn nh  Sài Gòn và chiu hôm sau  đã có m Tuy Hòa.

Tuy Hòa là m
t thành ph bin nm gia Nha Trang và Qui Nhơn, nơi tôi sng sut thi gian theo hc bc trung hc. Ri phi trường Đông Tác, chúng tôi đi nhanh mt vòng trong thành ph. Tôi mun thy li chiếc cu 21 nhp mà hi đó tôi gi là nhng nhp cu đen bun bã. Tôi mun nhìn li ngôi trường Nguyn Hu, nơi đp nhng k nim ca tui hc trò.

Chúng tôi ch
 có mt tu Tuy Hòa. Tôi dành hết khong thi gian này đ v Phú Th thăm m m ông bà, thp my nén nhang cho cha m tôi và  li trong căn nhà thi thơ u. Xe chy v Phú Th trên con đường quen thuc dc theo mương dn thy ca đp Đng Cam, dc theo nhng cánh đng thơm ngát mùi hương ca đt.

mùi h
ương ca đt làm con nh
nhng git m hôi, nhng nhc nhn
cha đã vì con mà nh xung
cho gic mơ đi con thêm xanh

mùi hương ca đt làm con tiếc
nhng ngày hoa mng, thu bình yên
ni cá rô thơm mùa lúa mi
và tiếng cười vui ca m hin

Tôi m
ơ h thy bóng cha tôi đang cúi xung trên đng rung,  m hôi nh nhi,  thy bóng m tôi thp thoáng sau bếp,  loay hoay chun b ba cơm chiu.

Đường về Phú Thứ - Ảnh PCH – January 2012


Cũng như nhiu gia đình   min nam, sau 1975 anh em tôi sng tn mác  nhiu nơi, người sang Pháp, người qua M, ngườ li quê nhà. Ch Ba, ch Bn, Tâm và Bo là nhng ngườ li.  Sut nhng ngày  đó, my ch em c qun quít bên nhau. Chúng tôi có nhng ba ăn nơi chiếc bàn mà ngày xưa c nhà thường quây qun trong ba cơm chiu. Chúng tôi có nhng bui ti ngi trước hiên nhà chuyn vãn đến hai ba gi sáng.

Tôi ra dòng sông Ba phía sau nhà, ng
i bên b sông mà lòng bi hi xúc đng. Dù sao tôi vn còn may mn có mt quê nhà  đ mà tr li, có mt dòng sông đ ngi nh tui thơ mình.

Không v
 thì thôi, đã v thì phi gp người này mt chút, người kia mt chút cho vui. Đt l quê thói mà. Do vy, Bo đưa tôi đi chào hi bà con. Tri mưa lai rai c ngày nhưng đi thì c phi đi. Phước Bình, Phước M, Phú Nhiêu, Hòa M, Phú Th, M L… Bà con ni ngoi chng cht, tht tình tôi không nh hết. Tôi đùa vi Bo, “ Chú đưa  đi đâu thì anh đi đó, bo chào ai thì anh chào”.

M
t tun qua tht nhanh. Chưa kp gì c thì li đến ngày phi ra đi. Không biết đây là ln th my tôi phi t giã nơi này.  C mi ln ra đi, tôi li nh đến đôi mt ca m tôi. Ln nào cũng vy,  bà c cm ly bàn tay tôi,  “Đi đâu thì đi, nhưng lâu lâu nh v nghe con”. Ngày cui cùng, tôi c nhìn đi nhìn li căn nhà thi thơ u ca mình, nhìn đi nhìn li khuôn mt ca nhng người thân yêu trong gia đình. Ch lát na đây thôi, tt c ch còn trong trí nh, chưa biết bao gi mi gp li nhau.

Phạm Cao Hoàng
(Trích phần 1 – Truyện VỀ CHỐN CŨ)