Wednesday, May 25, 2016

2335. NGUYỄN QUANG CHƠN Tổng thống Obama trong cách nhìn của tôi


Nguyễn Quang Chơn
Tổng Thống Obama trong cách nhìn của tôi




Ông chỉ có hơn hai ngày đến thăm Việt Nam. Sau khi chào xã giao và làm việc, ông đi ăn tối ở một quán ăn bình dân. Ngày hôm sau ông nói chuyện với gần hai ngàn người về chuyến viếng thăm, về các quan điểm và tình cảm của ông đối với đất nước này rồi ông lên xe ra sân bay bay vào Sài Gòn. Trên đường đi ông chống dù che mưa, ghé thăm nhà một người dân bình thường ven lộ. Ông hỏi thăm đời sống, chụp hình chung với họ... Tại Sài Gòn, ông thắp hương một ngôi chùa cổ trước khi đi gặp gỡ các nhà lãnh đạo ở đó. Ông nói chuyện với những con người trẻ tuổi của một phong trào lập nghiệp ở khu vực được hình thành trên sáng kiến của ông... Rồi ông bay đi Nhật để hội đàm với 7 nước có nền kinh tế hùng mạnh nhất toàn cầu.... Chưa tròn 3 ngày với lịch trình kín mít, ông đã để lại cái gì cho đất nước Việt nam?
  
Quà mà ông tặng chính là lệnh dỡ bỏ cấm vận hoàn toàn khi ông thay mặt chính phủ Mỹ tuyên bố Việt Nam được quyền mua vũ khí sát thương để bảo vệ tổ quốc mình. Ông còn hứa sẽ tặng một số thuyền để giám sát lãnh hải biển Đông. Và chắc còn nhiều thứ nữa ông tặng nhân dân Việt Nam, được giữ kín trong các cuộc hội đàm...
  
Thế nhưng đối với tôi, đối với người dân Việt, cái mà ông Obama đem đến chính là phong cách của ông, con người của ông. Những người dân Việt Nam từ Hà Nội đến Sài Gòn đã đứng đón ông từ sân bay và tiễn ông đi dẫu khuya, dẫu mưa, dẫu nắng. Họ tự nguyện xếp hàng, cầm cờ hoa, băng rôn, hình ảnh. Họ đón ông như đón một người thân, một anh hùng của Việt Nam đi xa về. Không phải như những trường hợp chính phủ bắt người dân vẫy cờ đón nguyên thủ XHCN  ngày xưa, họ đón ông với một tình cảm chân thành tự nguyện với niềm tin, hy vọng...
  
Và sự thật như vậy. Bản thân con người ông cùng những lời nói của ông đã truyền cho người ta những niềm tin và hy vọng. Tôi có cảm tưởng những hình thức đón tiếp trang trọng của nhà nước, những chiếc áo vest và cà vạt cứng đơ khiến ông ngột ngạt. Ông có vẻ thích áo sơ mi, quần jeans hơn. Ông đi ăn tối tại một quán bình dân, ngồi trên một ghế nhựa không có lưng ghế. Ăn bún chả. Cầm chai bia nội địa uống ngon lành như...tôi hay ngồi với bạn bè. Rồi ông móc túi trả tiền. Rồi ông chào, chụp hình với mọi người, mua thêm vài suất mang về rồi ra đi... Ôi, ông "đẹp" đến ngỡ ngàng. Ông là con người quyền lực nhất thế giới kia mà. Đại diện cho một nước Mỹ vĩ đại mà đi ăn bún chả bình dân, lại còn mua mấy suất đem về, lại tự rút ví trả tiền? Có phải ông diễn không? Có phải ông muốn tỏ ra muốn gần dân như thi thoảng một vài vị quan trong nước tôi vẫn làm để tự lăng xê mình? Không. Tôi thấy ông dung dị lắm và tôi biết trong nước ông ông cũng vậy. Ông thích ăn bánh mì sandwich và tôi cũng đã thấy những hình ảnh này của ông nhiều lần. Và, ẩm thực địa phương cũng chính là văn hoá địa phương. Ông ăn bún chả là ông thưởng thức văn hoá Hà Nội đó chứ. Hãy nhìn những bước ông đi. Những cái bắt tay và cái nhìn thân thiện của ông với người dân. Hãy nhìn và so sánh cách ông cho cá ăn trong ao nước  cùng bà chủ tịch quốc hội nước tôi. Ông thả những nắm cám một cách nhẹ nhàng, rồi khi bước đi, ông quay mặt lại lưu luyến vẫy chào đàn cá đang đớp mồi. Ông chân thực và duyên dáng làm sao!...
  
Rồi bài phát biểu của ông giữa thủ đô Hà nội. Đây có phải là bài phát biểu chính trị của tổng thống một cường quốc lớn nhất thế giới không? Đúng. Bài phát biểu của một ông tổng thống thì phải ẩn chứa nhiều thong điệp chính trị, mà sao tôi lại thấy như của một nhà văn hoá. Ông không răn đe ai, không dạy bảo ai. Ông nhắc lại cái tình của con người với con người. Ông lấy ngay câu thơ hàng ngàn năm trước của dân tộc Việt Nam để hàm chứa sự khẳng định và hứa hẹn rằng. Nước Việt nam là để dân Việt ở. Không ai được quyền lấn áp hiếp đáp. Ông còn trích dẫn lời nhạc của người viết quốc ca Việt Nam, của nhạc sĩ phản chiến nổi tiếng để nói với nhau rằng từ đây chúng ta đã bỏ hết mọi rào cản và yêu thương nhau, giúp đỡ nhau, ...
  
Ông nói hay quá. Ông nói nhẹ nhàng quá. Và một lần nữa tôi thấy ông đẹp. Ông đẹp khi ông chào mọi người và e rằng mọi người chưa tin những điều ông nói nên ông dùng đến một câu Kiều. Của tin có một chút này làm ghi! Trời. Trái tim tôi muốn bay ra khỏi lồng ngực khi ông kết thúc buổi nói chuyện. Bài nói thật sự bao trùm tất cả mọi vấn đề thời sự nóng bỏng mà tôi nghe chừng như lời tâm sự của một người bạn đến với một người bạn. Mong người bạn mạnh mẽ lên. Thức tỉnh lên. Tôi sẽ ở bên bạn. Tôi đã quên những gì bạn không tốt với tôi. Tôi với bạn hãy cùng làm một điều gì tốt đẹp cho loài người, cho thế giới. Bạn đừng sợ. Đã có tôi bên mình!
  
Ông Obama là thế đấy. Đặc biệt bên những doanh nhân trẻ ông lại càng trẻ trung. Ông từ một người diễn thuyết lại biến thành một MC để hoà quyện mọi người và cùng gởi đến giới trẻ. Đến các doanh nhân Việt Nam những thông điệp chung cho tương lai sáng lạn ngày mai. Ông thật thông minh. Tự tin. Dí dỏm. Giữa đám đông. Trên diễn đàn. Ông tự cởi chiếc áo vest nặng nề nóng bức để thoải mái trò chuyện cùng giới trẻ trên các lĩnh vực, kinh doanh, văn hoá, công nghệ... Tôi thực sự ngỡ ngàng khi ông giỏi và trẻ đến không ngờ! Ôi bao giờ trên đất nước tôi xuất hiện một người lãnh đạo có nhân cách, có văn hoá, có tài, có tình, như ông?

Và rồi ông chia tay đất nước tôi. Người dân lại đổ ra đường xếp hàng dưới nắng vẫy cờ hoa tiễn đưa ông. Họ đã thật sự rất yêu mến ông, tin tưởng ông. Đó là cái lớn nhất mà ông đạt được trong chuyến công du này!

Tôi nhớ cách đây không lâu. Lãnh tụ một nước láng giềng thật lớn cũng qua thăm Việt Nam. Nhà nước tổ chức đón rước linh đình. Đại bác bắn chào ầm ầm. Rồi chui vào chỗ quan chức họp để phát biểu những điều to tát, hứa hẹn linh tinh rồi lầm lũi ra đi. Về lại quê nhà thì quên hết lời hứa hẹn. Mèo lại hoàn mèo. Trâu lại hoàn trâu! Ôi lãnh tụ! Có là lãnh tụ nào đi nữa thì trước hết phải là một con người. Phải học làm người. Với lương tâm. Văn hoá. Tài năng!...
  
Xin cám ơn ông. Ông Obama. Tôi kính mến, quí trọng ông…


Nguyễn Quang Chơn 
Đà Nẵng, 25.5.2016



Obama addresses Vietnamese people
Bấm vào ảnh dưới đây để nghe:





Phỏng Vấn Bà Chủ Quán Bún Chả
nơi Tổng Thống Obama Dùng Bữa Tối
Bấm vào ảnh dưới đây để xem:


2334. ELENA PUCILLO TRUONG Trên đỉnh núi thiêng


Elena & Trương Văn Dân - Virginia, 21.10.2015 - Ảnh PCH

                         
Trương Văn Dân dịch 
từ nguyên tác tiếng Ý La rivincita

Thân tặng anh Phú và chị Sinh. Elena

Đã bao lần tôi ước muốn được thay đổi  một phần số phận của mình với một người nào khác.
Tôi đã trải qua đời sống như một sự sinh tồn mà vẫn không hiểu như thế là khước từ cuộc sống. Rồi với cách sống đó tôi gần như tự hủy, về sau xói mòn vì ân hận.
Tôi không phải là một đứa con ngoan, và vì thế khó có thể tưởng tượng rằng mình sẽ là một người vợ đảm đang hay một người mẹ tốt. Tôi ý thức rằng đời mình chỉ là một sự thất bại.
Tất cả những ray rức liên tục này đã làm tôi tự cô lập mình : Ít bước ra khỏi nhà, không cảm thấy vui khi đi gặp bạn bè, nếu có thể gọi những người thường gặp là bạn.
Mà làm sao có thể xem những đứa con gái ngốc nghếch kia là bạn được chứ, suốt ngày họ chỉ biết quan tâm đến thời trang,  bàn tán đến các kiểu điện thoại đời mới hay mơ ước có quan hệ với những người đàn ông lắm tiền. Còn một số đàn ông mà tôi quen trước đây, họ chỉ có  một cái tài duy nhất là ăn nhậu, vung tiền dụ dỗ các em và sau đó là phục rượu để tìm cớ sờ mó hay chiếm đoạt.
       Một thời gian trước đây tôi cũng là một người con gái như những cô nàng đỏm dáng kia: Thường xuyên thay quần đổi áo, nhiều khi bước vào cửa hàng để mua giày rồi khi về nhà  lại khám phá ra rằng mình đã có đôi giày đó, cùng kiểu, cùng màu. Đúng là một căn bệnh. Mọi thứ xung quanh tôi đều như đồng thanh thúc giục “Mua đi! Mua đi!”. Tất cả sự hối thúc đó đã thuyết phục tôi rằng càng có nhiều đồ vật thì tôi càng thêm hạnh phúc. Nhưng thật ra tôi đâu có cần gì ba cái thứ đó và cái khoảng trống trong tôi, thay vì được lấp đầy, thì cứ mở ra toang hoát và sâu thẳm như một con vực.
Tôi chỉ hiểu ra điều ấy khi ba mẹ tôi mất và người chủ nhà chỉ cho tôi thời gian hai tuần để dọn hết đồ đạc trong căn nhà mà gia đình tôi đã sống hơn 50 năm. Bao nhiêu vật dụng được chất chồng trong suốt thời gian ấy!  Tôi không chỉ nói về những tủ, bàn, chén đĩa, xoong nồi...mà là những vật dụng đã gắn liền với cuộc đời của tất cả: những quyển sách thời đi học, từ trung học đến đại học, những quà tặng, những khung hình và những bức ảnh ghi lại những phút giây đáng nhớ. Rồi ý thức rằng tất cả những thứ này sẽ phải bị ném đi hay đem cho một ai đó đã làm tôi nhói lòng. Tôi bắt đầu gói ghém cái xoong mà mẹ thường dùng để nấu những món ăn ngon mỗi khi có khách hay quyển truyện cổ tích mà ba tôi mua tặng và những buổi tối ông thường đọc để dỗ cho tôi ngủ. Ngày đó tôi đã  bước vào tuổi ba mươi và tôi đã quên bẵng đi quyển truyện và cũng không nhớ gì về cái xoong mà mẹ thường dùng để chế biến những thức ăn ngon tuyệt.   -Tôi còn phải loại bỏ những quần áo của ba mẹ. Phải mất mấy ngày tôi mới bỏ mọi thứ vào nhiều thùng giấy, phân loại ra thùng nào có thể mang đến nơi tiếp nhận những vật dụng để giúp người nghèo, thùng nào cần phải bỏ đi. Và cứ thế, ngày qua ngày, tôi dọn bớt những đồ vật trong căn nhà mà mình đã từng sống từ tuổi thơ đến thời mới lớn. Trước khi cha mẹ tôi mất, tôi không dám trở về nhà, còn bây giờ, trong nỗi đau đớn vô ngần, tôi tìm thấy những vật dụng của một thời quá khứ ngỡ đã lãng quên. Trong phòng khách còn có một máy ghi âm và bên cạnh là những cuốn băng  đã được thu âm và phân loại. Ba tôi rất mê nhạc nên thỉnh thoảng ông ghi âm những bài hát yêu thích. Chỉ cần nhấn một ngón tay thì đây, tôi có thể nghe lại những âm thanh hay giọng nói của những lúc buồn rầu hay vui thích trong cuộc đời. Và ngay lập tức những kỷ niệm hiện về, sống động. Tôi còn nghe  cả phần tạp âm, tiếng nói chuyện của ba mẹ, một lời tán thán, tiếng động từ nhà bếp hay chính là giọng nói của tôi lúc còn là bé gái : Những khoảnh khắc của một thời quá khứ tưởng chừng như đã bay mất cùng với  những lớp bụi của thời gian.
 Tôi không thể nào diễn tả nổi  niềm xúc động của mình khi dạo khắp các phòng trống để kiểm tra lần cuối sau khi đã cho chất tất cả tủ, bàn lên xe chở hàng. Trên những bức tường còn in lại dấu vết của các tủ áo, vạch đó là kệ sách, dấu kia là giường ngủ của ba mẹ, của những bức tranh, tủ bếp...tất cả giống như tôi đang xóa bỏ cuộc đời của ba mẹ sau khi họ mất. Tất cả đã mất đi, mãi mãi. 

Tuesday, May 24, 2016

2333. (Văn học miền nam 1954 - 1975) Thơ TRẦN HOÀI THƯ Cho những người không bao giờ thấy hòa bình / Đêm xuống đồi


Văn học miền nam 1954 - 1975
TRẦN HOÀI THƯ

LỆ ĐÁ
Oil on canvas  20 x 40 in
dinhcuong


Cho những người
không bao giờ thấy hòa bình


Thì đi về, sẽ không nói năng
Nhưng hàm răng phải cắn bầm bật máu
Những thằng sống chưa vui mừng thoát chết
Nhưng nỗi buồn, những thằng chết, để đây
Đây chiếc poncho, thả xuống cho mày
Mày nằm ngủ, sao lại ngồi như đá
Mày nằm ngủ, không còn gì để nói
Mà nói gì, trời hỡi, tao không nghe
Chỉ tiếng cười đắc ý của sa tăng
Chỉ có một mặt trời chói lòa nham thạch
Nhận diện ai đây, ai cũng cháy đen mày mặt
Ai Thượng ai Kinh ai địch ai ta
Khi không tìm ngọn đồi trọc khô
Làm bãi chiến trường, giết nhau Nam Bắc….


Đêm xuống đồi


Đêm xuống đồi,
đốt điếu thuốc nửa khuya
Vành nón rừng che ngang vầng trán bạn
Xe mở đèn mắt mèo
Về đâu hỡi người tài xế quân vận
được lệnh chở chúng tôi lên đường 
Đêm xuống đồi
Những ánh đèn nhòa nhạt trong sương
Ranh giới hai phần
Anh níu giữ hoài quá mệt
Ngày đêm phờ râu trắng mắt 
Đêm xuống đồi
Mười mấy thằng con ngồi trên xe
im lặng
Poncho đã ướt sương đêm
Đánh giặc quen rồi, chết sống cũng quen
Chỉ tiếc chưa về Pleiku
tuột quần các cô nàng ca ve vũ nữ


Trần Hoài Thư

2332. ANDRÉ MAUROIS Truyện ngắn HOA VIOLET NGÀY THỨ TƯ - Thân Trọng Sơn dịch và giới thiệu





André Maurois, tác giả Pháp ( 1885-1967 ), để lại hơn 100 tác phẩm thuộc đủ mọi thể loại: Nhiều tiểu thuyết tâm lý ( Bernard Quesnay, Climats – có người dịch là m cnh -, Terre promise – Đất hứa – Les Roses de septembre – Những đóa hồng tháng chín -) có cuốn gần với truyện vừa và truyện ngắn, có khi có hơi hướng truyện giả tưởng ( Le peseur d’âmes – Người cân linh hn -, La machine à lire les pensées – Máy đọc tư tưởng - . Có những tác phẩm nghiên cứu, khảo lun ( Un art de vivre – Một nghệ thuật sống -, Sept visages de l’amour – Bảy khuôn mặt tình yêu – Au commencement était l’action – Khởi đầu là hành động…) Ông còn là nhà viết sử với các cuốn Histoire de l’Angleterre ( Lịch sử nước Anh ), Histoire des Etats-Unis ( Lịch sử Hoa Kỳ ), Histoire de France ( Lịch sử nước Pháp ). Ông nổi tiếng nhất với một loạt tác phẩm viết tiểu sử các văn nghệ sĩ ( Shelley, Byron, Victor Hugo, George Sand, Balzac, Tourgueniev, Voltaire, Chateaubriand, Marcel Proust ), các chính trị gia ( Disraeli, Lyautey ), và cả nhà khoa học ( Alexandre Flemming )

Độc giả Việt Nam đã biết đến Ông với bản dịch ( của Nguyễn Hiến Lê ) các tác phẩm “Thư gởi người đàn bà không quen biết” ( Lettre à une inconnue ) và nhất là “Thư ngỏ gửi tuổi đôi mươi” ( Lettre ouverte à un jeune homme sur la conduite de la vie ), là tác phẩm Ông viết ở tuổi 80, trong đó ông giải đáp mọi thắc mắc của thanh niên về nhiều vấn đề: quan niệm sống, tu dưỡng, hôn nhân, việc làm, viết văn, tiêu khiển, tình yêu, tín ngưỡng…

Ông cũng chính là người đã dịch bài thơ IF nổi tiếng của Rudyard Kipling ra tiếng Pháp với nhan đề Tu seras un homme, mon fils.

Truyện ngắn “ Hoa violet ngày thứ tư ” là một câu chuyện tình thơ mộng, lãng mạn được giới trẻ ưa thích.

Đọc tiếp...

Monday, May 23, 2016

2331. (Văn học miền nam 1954 - 1975) Thơ TRẦN HOÀI THƯ Khi qua trại gia binh / Đêm trên đồi Bánh Ít / Bình Định ta về /


Văn học miền nam 1954 - 1975
TRẦN HOÀI THƯ

Tháp Bánh Ít, Bình Định – Nguồn: Dulichvietnam.com.vn


Khi qua trại gia binh


Đèn xe chọc thủng màn đêm đặc.
Bà Gi  chào nhé ta lên đường
Qua trại gia binh đèn còn thắp
Bóng ai như người vợ bồng con

Chị ạ, hãy dỗ con, gắng ngủ
Xứ mình lịch sử chỉ tương tàn
Xin chị đừng chờ hoài, hoá đá
Kẻo buồn lòng thế hệ cháu con...


Đêm trên đồi Bánh Ít
  
Sông chảy dưới chân đồi
Nhớ hoài đêm không ngủ
Ra bờ sông gọi mãi
Chỉ vầng trăng lắng nghe


Bình Định ta về

Đứng trên đỉnh đồi Bà Gi
Sừng sững ba ngọn tháp trời
Đêm giật mình ngỡ hồn ma hời...

Ngày đầu ra quân, con tim sôi nổi
Đại đội đổ xuống cầu Bình Khê
Xuất phát từ đền vua Tây Sơn 
Thọc sâu Bình Thạnh
Lục soát những ngôi làng chân đèo
Người bạn ngậm ngùi trở lại quê nhà
Buổi trưa im lìm trên tàu lá chuối
Tiếng gà lạc loài côi cút
Hoang mang người bạn bỗng khóc mùi

Bình Định ta về
Bỗng dưng ba ngọn tháp trời
bao bọc thằng con luân lạc
Ôi những đêm đợi giặc
Người lính trùm poncho ngồi bên bờ 
ruộng nước
Một tiếng đồng hồ sao quá dài
Biết anh nghĩ gì đêm nay 
Về vợ con, người yêu hay hòa bình ngưng bắn, chẳng hạn

Bình Định ta về
Những hạt cát vướng trong gót giày khi lội qua sông Gò Bồi
Những vết cào nhức cuồng của loại gai rừng trên đồi Phù Mỹ
Triền đá sắc nào từ Phước Lý
Đàn quạ rừng nào kinh động của Tam Quan
Những đêm nước ngập đầu Tân Dân An Cữu Nho Lâm
Giọt máu hồng đã thấm lòng đường phố Qui Nhơn
hay trên ngọn đồi Kỳ Sơn Tuy Phước
Từ tuyến xuất phát đền vua Tây Sơn
Những niềm vui cũng chạy theo từng cây số
Khi về thấy lại tháp bình yên
Những niềm vui không rõ tuổi tên
Bình Thạnh, ta nằm đường cho dân trở về gặt lúa
Chú gà buổi trưa bỗng dưng tục tác
Dặn lính coi chừng, làng này của ta
Ôi những ngôi làng của ta
Tại sao hạt cát xưa không đau
cứ thốn hoài tim óc


Trần Hoài Thư

2330. DUYÊN đọc Hemingway. nhớ Đinh Cường.





the old man and the sea*
câu chuyện, thần kỳ.
tôi thấy người về...
trên những ngọn sóng xô.
bên mình đeo giá vẽ, 
trơ trụi, bộ xương khô.
cá Marlin. cố kéo.  
đi, cho đến tận bờ.

đàn cá mập lượn lờ...
chờ cho người bỏ cuộc.
trận chiến. thân, đơn độc.
cô đơn. đến tận cùng.
người vẫy vùng. trên sóng.
yêu thiên nhiên, sắc mầu.
sức tàn. người kiệt quệ.
bao dung. yêu cuộc đời.

the old man and the sea.*
a noble man. religiously...
tin tưởng ở nơi mình. 
chống chọi đời. với cuồng nộ. 
biển, bao la.
hiểm nguy... luôn
chờ. đón.
con thuyền kia. 
vẫn lướt đi, trên sóng.
vững tay chèo.
dù quá đỗi. cô đơn.

rồi sẽ về thôi, rồi sẽ đến... 
vững. niềm tin.
gió bão. có. tơi bời...
trắc trở. đến. 
từng giây, từng phút.
sóng cuồng si.
nào biết sóng về đâu.**
sóng hiểm nguy. 
dù,
sóng ngọn. đến, bạc đầu...
bến bờ kia. người . đã đến.

duyên.
february 25. 2016. 

*  The old man and the sea, Ernest Hemingway.
**  Sóng về đâu, Trịnh Công Sơn.

2329. A Donald Trump Rally in Costa Meca, California



B ầ u  c ử  ở  M ỹ

A Donald Trump Rally
in Costa Mesa, California


Ủng hộ lẫn chống đối Donald Trump
tại một cuộc vận động của ứng cử viên Donal Trump
ở  Costa Mesa, California, tháng 5.2016.

Bấm vào ảnh dưới đây để nghe/xem :





Sunday, May 22, 2016

2328. Audio book ĐÈN CÙ - Tác giả:: Trần Đĩnh




Audio book


ĐÈN CÙ

Tác giả: Trần Đĩnh

Bấm vào ảnh dưới đây để nghe:







2327. Audio book: BÊN THẮNG CUỘC - Tác giả: Huy Đức




Audio book


Bên Thắng Cuộc

Tác giả: Huy Đức

Bấm vào ảnh dưới đây để nghe: