Saturday, January 24, 2015

1438. NGUYỄN XUÂN THIỆP Tản mạn bên tách cà phê NHỮNG CÁNH BƯỚM








NHỮNG CÁNH BƯỚM

                                                              
   
   
Mùa xuân năm 2008, Nguyễn cùng với gia đình và cháu gái Nguyệt Quỳnh đi chơi ở vườn hoa Arboretum, cạnh hồ White Rock Lake ở Dallas. Đây là dịp vui mỗi năm mới có một lần. Vườn Arboretum có tới mấy trăm ngàn bông tulip và thủy tiên vàng nở rộ. Người đi chơi như trẩy hội, có ban nhạc kèn trống vang lừng. Cùng với tiếng nhạc bay lên, những cánh bướm màu vàng cũng lượn vòng trên những vạt hoa. Nguyễn trông thấy, vội nắm tay bé Nguyệt Quỳnh đuổi theo từ bờ cỏ này sang bờ cỏ khác. Ôi vui quá là vui. Đoạn phim ngắn ấy, do mẹ của bé quay, lâu lâu lại được chiếu lên cho cả nhà xem. Thỉnh thoảng trong những buổi sum họp gia đình bố mẹ bé lại nhắc tới. Riêng Nguyễn, tự nhủ với mình: “Hãy luôn luôn để cho những cánh bướm nhắc nhở chúng ta về ấu thời và những ngày tươi đẹp trong đời”.

Giờ đây, trời lại vào xuân, và Nguyễn lại nhớ tới những cánh bướm. Mùa đông vừa qua, nhân xem tờ phụ trương của báo Dallas Morning News, Nguyễn tình cờ đọc thấy cái tựa đề hấp dẫn “Vine keeps butterflies happy in winter”. Quái lạ nhỉ, mùa đông lạnh thế mà bướm cũng hạnh phúc nhởn nhơ được nhỉ, mà sở dĩ được thế là nhờ những cái hoa trên thân cây nho. Bài báo viết: “Mùa đông và bướm thường không đi song đôi với nhau trong trí nhiều người. Tuy nhiên, nhờ đem trồng những cây nhiều hoa trong cảnh quan chúng ta nên làm thay đổi được thói quen của loài bướm, khiến chúng có thể bay suốt bốn mùa trên những vùng đất của miền Bắc Texas này.”
  
Ở trên, chúng ta có nói đến loại hoa của cây leo như cây nho. Hoa này có tên passionflower (hoa đam mê), gồm có loài passionflower của bản địa, có tên maypop và yellow passionflower, và loài lấy giống từ Brazil có tên blue crown passionflower. Chính loại blue crown passionflower này đã rù quyến những cánh bướm màu sặc sỡ của vùng vịnh có tên là Gulf fritillary về trong mùa đông nhờ những vùng lá xanh tươi và hoa nhiều nhụy. Mặc dù bạn phải chờ tới mùa hè mới thấy loài cây blue crown passionflower mọc đầy, nhưng giữa mùa đông tại vùng Bắc Texas này thỉnh thoảng bạn cũng thấy một dải mầu xanh điểm hoa vàng nhạt quyến rũ bướm về.
  
Người Mỹ yêu hoa và chim chóc. Chẳng những thế, họ còn yêu bướm. Và có thể nói xứ đồng cỏ Texas là thiên đường của loài bướm. Mùa đông, như đã thấy trên, người ta trồng cây blue crown passionflower trong vườn để giữ bướm. Mùa xuân, dân Texas có cây cỏ sữa xứ Mễ (Mexican milkweed) để dụ loài bướm chúa monarch bay về. Năm nay, đàn bướm chúa trú đông từ Mễ Tây Cơ lại làm chuyến lãng du qua miền đất này. Trên phụ trang Guide Daily của tờ Dallas Morning News ngày 12 tháng 3 vừa qua đăng hình một con bướm chúa tuyệt đẹp. Nó đậu trên những chùm hoa trúc đào đỏ rực, nổi bật trên những vùng lá xanh. Đôi cánh của bướm chúa màu hổ hoàng (ocre jaune) thật rực rỡ, chung quanh viền đen. Ở hai đầu cánh là những đốm vàng đỏ. Nguyễn xem kỹ và đếm từng chấm một. Ôi, sao những đốm màu này đều nhau thế, ở hai bên đầu cánh. Có họa sĩ nào vẽ được một cánh bướm như thế không. Vườn hoa Arboretum tới đây sẽ đầy bướm chúa. Bé Nguyệt Quỳnh lại có những giây phút tưng bừng chạy theo những cánh bướm màu sặc sỡ. Nguyễn mong rằng tất cả các bé trên thế gian này đều được vui như vậy. Và sẽ không có bé nào bị đói, bị lạnh hay đi lang thang cù bơ cù bất.


  
Trở về với những cánh bướm trong đời. Hồi làm phát thanh ở Đà Lạt, có lúc Nguyễn và Châu Trị (tức Phan Thế  Hùng- ôi, Hùng đã  không còn nữa!) thuê phòng ở cuối đường Hoàng Diệu. Đêm, trời mưa, bướm từ bên ngoài bay qua cửa sổ vào phòng tìm hơi ấm của ánh đèn. Trời, đẹp ơi là đẹp. Những cánh bướm bằng bàn tay đậu trên tường, tạo thành một bức họa trang trí chưa nơi nào có. Đặc biệt, Nguyễn còn nhớ một cánh bướm màu nhung tím, điểm những chấm vàng và đỏ chói lọi. Nó là hình ảnh của ai thế nhỉ? Sophia Loren trong Orchidée Noire chăng. Hay Juliette Greco khi đứng hát ở Café Tabou đầy khói thuốc và nhạc Jazz trong khu Saint Germain. Hoặc giả đó là người về từ viễn phố? Không biết là ai nữa nhưng cánh bướm màu nhung tím thời trẻ ấy đã mang lại cho Nguyễn biết bao cảm xúc. Những năm đi tù ở Hoàng Liên Sơn ngoài Bắc, Nguyễn lại gặp những cánh bướm như thế nhưng nó bay vào cõi oan khốc với đá xanh va đất tù pha màu máu. Hồi ở trại Z30C Hàm Tân, Nguyễn và các bạn trong những buổi chiều mùa xuân đứng cuốc đất ven rừng lại thấy từng đàn, từng đàn bướm đủ màu từ rừng xa bay về. Chúng như trôi dưới nắng chiều. Có con còn chậm bước, bay tới đậu trên đầu cán cuốc khiến Nguyễn nhớ  tới bài thơ Haiku của một nhà thơ Nhật Bản (hình như là Basho?). Con bướm trong bài thơ đậu trên đầu gậy và theo thiền sư vào cõi không màu an nhiên tĩnh tại. Tới đây, có nên nhắc tới cánh bướm của Trang Chu không nhỉ? Thật sự, Nguyễn không biết làm người vui hay làm bướm vui. Nhưng nhìn bướm bay thì vui thiệt. Và Nguyễn chợt nhớ tới một chi tiết lý thú trong Trăm Trăm Năm Cô Đơn (One hundred Years of Solitude) của Gariel Garcia Marquez: Một nhân vật nữ trong truyện hiện thân của nhan sắc nùng diễm khiến ai nhìn cũng mê (hiểu theo nghĩa đen) đến nỗi khi nàng tắm (chắc là vây màn tắm ngoài trời) bướm từng đàn đủ màu sặc sỡ bay về đặu quanh nàng, tạo thành một bức tranh tuyệt tác.


  

Tới đây, Nguyễn nhớ lại một truyện ngắn và một giấc mơ. Một đêm, người chồng trong truyện (hình như là Bóng Người Trong Sương Mù của Nhất Linh) đang lái tàu qua vùng đồi núi bỗng nhìn thấy một bóng người áo trắng bay lượn trước tàu. Hoảng hốt, người lái tàu cho tàu từ từ ngừng bánh thì thấy trên tấm kiếng một cánh bướm màu trắng nằm chết. Tiếp theo, tin tức cho biết cây cầu trước mặt đoàn tàu đã bị gãy xuống sông. Cũng trong đêm đó, bà vợ của người lái tàu hấp hối và qua đời trong ngôi nhà của hai người. Đó là chuyện về cánh bướm hóa thân từ linh hồn của người chết.  Sau đây là giấc mơ của Nguyễn, có lẽ là giấc mơ an bình qua bao nhiêu lớp sóng đời vùi dập. Nguyễn mơ thấy mình đi chơi ở một công viên có cơ man là bướm bay về. Vui thật là vui, Nguyễn chìm giữa biển đầy những cánh bướm, nhìn sang bên, thấy bóng một nữ lang áo trắng đang lau những cây cọ dính đầy sơn màu và rũ cười. Là ai vậy nhỉ?...
     
Xin được dùng giấc mơ về những cánh bướm để kết thúc bài tạp văn hoang tưởng này.


Nguyễn Xuân Thiệp




1437. Thơ ĐINH CƯỜNG Ngày rụng





Đinh Cường
N g à y   r ụ n g



Bước chầm chậm dưới hàng cây
Đừng rung em nhé sợ ngày rụng theo
( Huy Tưởng )


Ngày rụng. ra sau rừng cây
thở thêm ít gió. nhìn trời sương mây

bạn tôi ở cuối phương này
gởi theo cánh nhạn lời chào thăm nhau

còn gì không những năm sau
biết còn không cánh rừng lau bên hồ

thôi trời lạnh. nên đi vô
ghé qua máy gõ chữ mờ. nhớ thương


Virginia, January 24, 2015
Đinh Cường



- Nụ sen xanh
 sơn dầu trên canvas 24 x 30 in
 dinhcuong




1436. Thơ HUY TƯỞNG Về núi ở / Cỏ khô



Huy Tưởng


VỀ NÚI Ở


Ta về núi ở nghe em
Vui bên cây cỏ cùng chim chóc và
Cõi u thiêng lạnh trăng tà
Soi hồn thiên cổ hình hoa mịt mờ
Ta về núi ở như mơ
Để mai anh đốt dăm tờ chiêm bao
Thả mây trắng những phương nào
Để bây giờ vẫy tay chào vu vơ
Con giun con dế qua đời
Và trăng xanh nữa êm lời nước mây
Bước chầm chậm dưới hàng cây
Đừng rung em nhé sợ ngày rụng theo
Bóng ta rớt dưới chân đèo
Em ơi có thấy ít nhiều hoang vu
Thôi nằm ngủ dưới rừng thu
Sớm mai thức dậy thân mù mịt sương
Mai ta bỏ phố quên phường
Dìu nhau đi suốt con đường hư vô
Ta về núi ở như mơ
Bồng nhau quạnh quẽ ngu ngơ qua đời.



CỎ KHÔ


Bỏ thêm cọng cỏ khô này
Hơ cho bớt lạnh bàn tay sương mờ
Ngồi bên ngọn lửa hoang sơ
Hốt nhiên tôi sợ hư vô cháy bùng.


Huy Tưởng



1435. TRƯƠNG VĂN DÂN Thiên đường và địa ngục





Trương Văn Dân
Thiên đường và địa ngục



...Chủ nhật chúng tôi chỉ muốn nằm nhà bên nhau. Quỹ thời gian sống còn được bao lâu? Nhưng bè bạn lại đến chơi. Sao anh lắm bạn thế nhỉ? Anh hiếu khách, nên bạn bè thường đến chơi chuyện trò rôm rả. Ông nào cũng hăng, từ tranh luận đến tranh cãi đủ chuyện trên trời dưới đất, chuyện kinh tế, xã hội, môi trường, từ chuyện hôm nay đến chuyện cả ngàn năm sau.

Hai khách hôm nay,  một là anh vợ, họa sĩ Lâm, một là em rể, thương gia Hưng. Anh vợ em rể, nhưng xưng hô mày tao thoải mái. Họ là bạn thân từ hồi trung học. Hình như  anh Hưng vừa đi chơi golf về, trên đường về  tiện ghé chở anh Lâm và họ tranh luận điều gì đó trên đường đi chưa đã, nên ghé đây cãi tiếp.

Anh thích những buổi tranh luận như thế, thường kiên nhẫn lắng nghe, đôi khi chen vào…  

Tôi đứng dậy pha cà phê, anh ngả mình trên ghế nghe các bạn đang mải câu chuyện, thỉnh thoảng liếc sang như thể anh là trọng tài
- Kinh tế phát triển. Tao thấy bây giờ đời sống tốt hơn xưa nhiều,  Hưng ngồi vắt chân chữ ngũ,  nhấp nhấp ly  cà phê…
- Chưa chắc đâu, Lâm thủng thỉnh,  hồi trước, gần nhà tao có ông công chức quèn đi làm, vợ ở nhà trông con, nội trợ, vậy mà họ vẫn sống, ba đứa con đều con tốt nghiệp đại học, thành đạt cả. Bây giờ  cuộc sống tăng lên, nhưng mấy ai đã làm được thế? Chồng là  kỹ sư, vợ là nhà giáo, cả hai đều đi làm, nuôi một đứa con còn thấy chật vật. Không ai dám bỏ việc.
- Cái giá của tăng trưởng là phải thế. Đời sống cao hơn, nhiều vật chất hơn, nhiều tiện nghi hơn. Phải xài tủ lạnh, máy lạnh, máy DVD, karaoke, computer, internet,… Mấy cái tiện nghi của thời đại thông tin này, bộ bỏ qua không xài à? Muốn thụ hưởng, phải có tiền. Muốn có tiền phải đi làm, chồng đi làm không đủ, vợ cũng đi làm. Con cái hả? Cho đi học trường quốc tế. Có tiền là xong tuốt.  Chẳng lẽ hàng xóm hưởng thụ mấy cái tiện nghi đó, còn mình thì nhắm mắt à ? Thời buổi cạnh tranh mà !.
- Đồng ý,  nhưng tại sao lại phải cạnh tranh? Chẳng lẽ không có lối sống nào khác sao? Ai cũng làm việc quần quật với nhịp độ kinh khủng để sản xuất ra cái mobile phone đủ model,  mà tiện ích có khi người dùng cũng chưa biết xài hết.  Rồi đến lượt người khác cũng phải  đầu tắt mặt tối mới có thể mua nổi mobile hiện đại đó.   Đây là cách sống dựa vào vật chất.   
- Mày hoài cổ.  Cứ hay phê phán đời sống mới.   Có thấy đầu tư nước ngoài vào nhiều  hơn không?
- Thấy chứ.   Đầu tư nhà máy ở Việt nam là…bèo.  ,  chỉ cần mang dây chuyền cũ,  công nghệ lạc hậu cũ,  không biết bán cho ai,  qua Việt Nam hợp tác liên doanh là làm giàu đủ rồi,  định giá công nghệ cũ cao,  công nhân rẻ,  quảng bá thương hiệu, .  .   Không giàu to à?
- Họ có đóng thuế cho ta mà!
- Thuế? Lâm cười lớn.   Thất thoát lớn ông bạn ơi.   Không ít doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài đã khai giá nguyên liệu nhập khẩu từ nước ngoài cao hơn giá mua thực tế để tăng chi phí,  dẫn đến thua lỗ để khỏi phải nộp thuế thu nhập doan nghiệp.   Nhiều doanh nghiệp khai lỗ mấy năm liền để tránh thuế nhưng liện tục  mở rộng quy mô sản xuất. 
- Chắc cũng có chuyện này, nhưng nghĩ cho cùng,  chẳng lẽ chúng ta ngồi im nhìn Việt Nam nghèo đói mãi? Cũng phải tạo công ăn việc làm cho người dân chứ.  Tao nghĩ là muốn hiện đại  để bắt kịp  Singapore,  Hàn Quốc,   Đài Loan chúng ta cần phải  dựa vào nước ngoài và viện trợ quốc tế.   Dĩ nhiên phải trả một cái giá nào đó.   Không ai cho không cái gì. 
- Việc làm hả? Hiện đại hóa để bắt kịp người ta hả? Muốn thế phải khởi đầu từ công nghệ mới, năng suất hơn, giá thành rẻ hơn, chứ không phải từ công nghệ lạc hậu. Đó là lợi thế của thằng đi sau, mày hiểu không? Đó là chưa nói đến môi trường, công nghệ lạc hậu sản xuất bột ngọt, men bánh mì,… thải ra môi trường cả đống chất độc hại. Giải quyết nước thải ở mấy quốc gia đó, có mà đẩy giá thành sản phẩm lên đến tuyệt đỉnh. Thôi mang qua Việt Nam sản xuất cho thoải mái, luật môi trường còn lỏng lẻo, viên chức nhà nước cũng lỏng lẻo luôn…Không sướng à? Còn ô nhiễm môi trường, đâu cần đến thế hệ sau mới thấy. Tôm cá chết đầy sông, trồng trọt cái gì thì thua cái đó, nuôi heo nuôi gà cũng thua luôn, mày không thấy à? Vậy đâu là mục tiêu của phát triển ? Để con người hạnh phúc hơn hay để họ bị lệ thuộc nhiều hơn ?
- Mầy cũng  có  lý, nhưng không thể phủ nhận giá trị tăng trưởng. Những năm vừa rồi, thu nhập bình quân đầu người đã tăng nhiều lần
- Đừng vận dụng quá khứ đói khổ, so sánh với những năm tháng cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc để nhấn mạnh đến thành tựu chứ ông bạn.  Đồng ý là  mặt bằng có tăng, nhưng cũng phải xét đến các khía cạnh khác nữa.Vì nếu không trừ những thiệt hại đối với nông, ngư, môi trường, số tiền phải chi trả cho bệnh viện để chăm sóc các vấn đề nảy sinh như sức khỏe, thì chưa đủ. Tao sợ rằng chúng ta tăng trưởng theo mẫu hình : đổ tiền ra đầu tư, sản xuất vô độ, huỷ hoại môi trường. Trên mặt báo  không thiếu những câu chuyện cầu không ai đi, cảng không ai đến, sân bay không ai dùng, hàng đống biệt thự sang trọng bỏ không.  Đừng có hù tao, GDP tăng trưởng 7-8% , thu nhập đầu người một hai ngàn đô la. Tăng trưởng và phát triển khác nhau xa…
- Khác chỗ nào?



1434.. THÂN TRỌNG SƠN Học nghề dạy học





Thân Trọng Sơn
Học nghề dạy học

(Nhớ về khóa không tên 1963-1967)


Đại Học Sư Phạm Huế



Chuyện cũng đã nửa thế kỷ, tính từ năm 1963, bắt đầu khoá đào tạo 4 năm tại Trường Đại Học Sư Phạm Huế, một khoá học có nhiều đặc điểm đáng ghi nhớ.

 Điều ghi nhận đầu tiên là 5 năm sau ngày thành lập, từ năm học này, trường chính thức chuyển về địa điểm mới, trong khuôn viên Toà Khâm cũ, bên bờ sông Hương. Một năm trước đó, chúng tôi còn học trung học, sáng chiều đạp xe qua cầu Trường Tiền, nhìn công trình đang xây dựng, kiến trúc tân kỳ, cơ ngơi đồ sộ, lại nghe nói do Kiến trúc sư Ngô Viết Thụ thiết kế, lòng nao nức hy vọng trường sẽ xây xong kịp lúc mình đỗ Tú tài để vào học. Cầu được ước thấy, tháng 7 còn dự thi tuyển bên trường cũ, Khu Morin,  vào học năm đầu tiên tại đây và năm học sau thì được xông đất toà nhà ngôi sao ba cánh, mái ngói mới, tường vách mới, bàn ghế mới.

Điều đặc biệt thứ hai :  đây là khoá đầu tiên với thời gian đào tạo 4 năm, thay vì 3 năm như các khoá trước. Lúc thi vào trường, chúng tôi không hề biết có sự thay đổi này. Nhập học được ít lâu mới nghe thông báo năm thứ nhất nay gọi là Dự Bị Sư Phạm. Thực ra, so vi các trường bạn, có Dự Bị Văn Khoa, Dự Bị Y Khoa, thì mình học thêm một năm cũng hợp lý. Chỉ ấm ức một chút là các bạn vào trước mình một năm, sẽ ra trường đi dạy trước hai năm. Về sau mọi người thấy yên tâm hơn khi nghe Thầy Khoa Trưởng giải thích:

" Việc cải tổ Đại học Sư phạm sẽ đánh dấu cho một bước tiến dài trong ngành giáo dục trung học ở Việt Nam. Từ rày về sau, các giáo sư trung học tốt nghiệp Đại học Sư phạm sau thời gian học 4 năm sẽ có một kiến thức vững chắc về ngành chuyên môn của họ, và sẽ được huấn luyện về phần sư phạm. Ngoài phần trí dục, Ban Giám đốc sẽ chú trọng rất nhiều đến phần đức dục và thể dục. Tham vọng của Ban Giám đốc là không phải chỉ đào tạo nên "những người đi dạy" mà là đào tạo "những nhà giáo" với tất cả ý nghĩa bao hàm trong danh từ này."

( Giáo Sư Khoa Trưởng trả lời phỏng vấn, trích đặc san Hướng Đi của SV Dự Bị Sư Phạm, Xuân 1964 - trang 89 ).




Friday, January 23, 2015

1433. Thơ ĐINH CƯỜNG Bài tặng Nguyễn Mạnh Hùng





Đinh Cường
Bài tặng Nguyễn Mạnh Hùng



Khi người bạn còn chưa được an vui
đôi khi nghe tiếng phone không bắt
đừng hờn giận nghe. “thưa giáo sư”
vừa đi Houston về đã gọi hỏi thăm

trưa nay hai bạn đi ăn ở đâu. Nữu
chở tôi ra phở 75. có ý mong gặp
được bạn và Như Hạnh. tôi vẫn
luôn nhớ một người thương yêu tôi

vẫn nhớ điệu flamenco mà bạn thích
ôi chiếc robe đỏ và đôi chân kỳ diệu
những buổi trưa cà phê trên Georgetown
bạn vào chỗ đậu xe rất hẹp rất điệu

chiều tôi nằm nhìn tuyết rơi đông đá
nhớ bạn và Nguyễn Tường Giang. mong
một ngày thật tươi tỉnh rồi gặp nhau
lại ngồi cùng nhau dù không nói lời gì …


Virginia, January 23, 2015
Đinh Cường 


Nguyễn Mạnh Hùng đang nói điện thoại

(Ảnh DC)

1432. Thơ ĐỖ HỒNG NGỌC Người ta ở bển

 



Đỗ Hồng Ngọc

người ta ở bển…



minh họa đinhcường




bạn có qua cồn Thới Sơn
người ta ở bển…

(Trần Vấn Lệ)

bạn nhắn nhờ thăm người ta ở bển
cồn Thới Sơn giữa dòng Mekong
ta lặn lội trăm lần tìm kiếm
ngược xuôi khắp ngả chằng chịt bóng dừa xanh.
sông rạch quanh co lách con thuyền nhỏ
bập bềnh sóng nước phương Nam

bạn dặn người ta mười bảy
tóc chải mượt dầu dừa
môi thơm mùi kẹo
nước da trắng muốt
nhờ tắm nước dừa xiêm
ta lang thang kiếm tìm
gặp ai cũng hỏi
những cô gái Thới Sơn
má hồng hây hẩy
lắc đầu quầy quậy
hổng quen!

cho đến một hôm trời cũng chiều lòng
có một cô răng khểnh,
bẻ gẫy sừng trâu,
rất xinh
đúng là người xưa của bạn
nàng nhìn ta đôi mắt long lanh
khi ta nhắc tên,
nàng ôm chầm lấy ta rồi kêu to
ngoại ơi ngoại ơi…
trần vấn lệ
ổng dìa nè!


Đỗ Hồng Ngọc
(Saigon, 22.01.2015)




Thursday, January 22, 2015

1431. Thơ ĐINH CƯỜNG Bài tặng Như Hạnh



Đinh Cường
Bài tặng Như Hạnh



Tôi tan vào im lặng
Nở rộ hoa quỳ vàng
( Huy Tưởng )


Lâu rồi không gặp bạn
nay bạn @ mấy câu
khen người đi trong tuyết
tôi và rừng cây

giản dị mà đẹp. cảm động
vô cùng. như vậy cuối ngày
lại có một đoạn ghi thêm
cám ơn và nhớ bạn hiền

nhớ góc quán bạn hay ngồi
khi nào cũng thấy đọc sách
là niềm đam mê hiếm có
của một người thầy giỏi

nhưng không phải chỉ về
Phật Giáo. bạn còn rành
văn chương. sành âm nhạc 
tiếc là không còn làm thơ

bạn một người tài hoa
một tiến sĩ Harvard
vẫn thích sống giản dị
thích ngồi nhìn phố thị

bao nhiêu năm gặp nhau
rất thân tình rất quý
bạn cũng sắp nghỉ hưu
lại viết nhiều nghiên cứu

bạn và sách không rời
tôi chưa rời nét cọ
bạn cho tôi thấu hiểu
niềm đam mê tinh thần …


Virginia, January 22, 2015
Đinh Cường



Huy Tưởng - Như Hạnh - Đinh Cường 
cà phê Givral - Saigon 2010




1430. Thơ ĐINH CƯỜNG Treo trên rừng cây






Đinh Cường
Treo trên rừng cây



gởi Trần Vấn Lệ
người rất thương yêu quạ


Trời nắng. tôi ra phơi tôi
trên rừng cây
đêm qua ngủ mơ thấy vậy
như đỗ hồng ngọc thấy
ngọai ơi ngoại ơi
trần vấn lệ
dìa nè !

rừng cây khô nơi đây
và rừng tràm ở miệt vườn
có khác
nhưng vẫn làm gió reo
vẫn là bóng mát

tôi đã đi qua những mùa
nước đục phù sa
đi qua những chuyến phà chiều
những chùm lục bình tím
bồng bềnh trôi ngược lại

và trưa nay nắng lên
nhớ đêm qua mình nằm mơ
treo trên rừng cây
làm chiếc bóng
bây giờ chiếc bóng đã bay đi
cùng lũ quạ

những con quạ đen
rất thân thiện
những con quạ đen lông óng mượt
như nói với tôi
hãy đi hãy thở và hãy sống …


Virginia, January, 22, 2015
Đinh Cường



- treo tôi trên rừng cây 
minh họa dinhcuong