Saturday, March 28, 2015

1594. Cellist HOÀI XUÂN và 4 ca khúc Trịnh Công Sơn


C e l l i s t
H O À I  X U Â N

và 4 ca khúc Trịnh Công Sơn


SÓNG VỀ ĐÂU
EM CÒN NHỚ HAY EM ĐÃ QUÊN
TUỔI ĐÁ BUỒN
CÁT BỤI


Bấm vào ảnh dưới đây để nghe/xem



Friday, March 27, 2015

1593. Thơ ĐINH CƯỜNG Bạn về bên phố xưa mười bốn năm rồi sao Sơn. chiều nay tôi đi trên phố xưa Georgetown mà nhớ bạn






Đinh Cường
Bạn về bên phố xưa mười bốn năm
rồi sao Sơn. chiều nay tôi đi trên phố xưa
Georgetown mà nhớ bạn


Trịnh Công Sơn
dinhcuong



Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
Từ những phố kia tôi về
( Trịnh Công Sơn )


Tôi biết bạn không thể nào quên
những người bạn của thời chưa đầy
hai mươi tuổi. thời của Ướt mi, Thương
một người với Hà Thanh con chim sơn ca
Thanh Hải guitare, Đặng Nho clarinette
thời của những tiếng hát tiếng đàn
sao mà say đắm quyến rũ trên
đài phát thanh Huế. thời cứ chiều
chiều đi lên đi xuống hai con đường
chính Ngã Giữa - Trần Hưng Đạo
có lúc cùng nhau qua ngồi cà phê Lạc Sơn, 
bên kia đường. nhớ lửa mồi là sợi giây [1]
dừa cháy thường trực, thò đầu ra khỏi
miệng lon dùng cho khách mồi thuốc...

tôi biết bạn không thể nào quên
về trên phố cao nguyên ngồi
tiếng gà trưa gáy khan bên đồi
ôi những trưa B'lao vắng vẻ, nơi căn nhà
có phòng bạn trọ, chim vào làm tổ
vỏ bao thuốc chất đống  đêm về ra chơi
billard ngoài con đuờng lộ. tiệm có ngọn đèn
manchon chao, hay những đêm Dran âm u
hai người bạn nằm trên hai chiếc
giường gỗ ván thông, ngọn nến trắng
thức khuya viết thư miên man
gởi Hướng Dương, tên hồn nhiên
bạn gọi Dao Ánh, thời của Còn tuổi nào
cho em: tuổi nào lang thang thành phố
tóc mây cài  thời của Tuổi đá buồn …

và thời của Sài Gòn. đêm khuya bạn hay gọi
Lữ Quỳnh, Sâm Thương đến dù giữa khuya.
ba bốn giờ sáng bạn đi băng qua con hẻm
nhỏ Hiền Vương. đập cửa cái studio nhỏ bé
của tôi trong xóm, ngồi chơi và chờ người
thiếu nữ xinh đẹp ra bán hàng ngoài phố sớm
thời bạn vẽ bao nhiêu là chân dung đẹp
nay những nụ môi hồng, ánh mắt ấy bay về đâu...

thời của chiều chiều ra khách sạn Bông Sen
do anh Muộn làm giám đốc. có để riêng cho
Nguyễn Quang Sáng và bạn một phòng ngồi uống rượu
trên lầu cao. nhìn những mái ngói nâu. trời chiều
Sài Gòn. nhìn đàn chim én lượn vòng này qua vòng khác
thời của: Chiều trên quê hương tôi.
Nắng phơi trên màu ngói non tươi. Gió mang tin một mùa sẽ tới.
Sẽ mưa lâu hoặc cơn nắng dài. 

cơn nắng dài từ những ngày thay đổi ấy
và làm sao quên một mùa tuyết phủ
chúng ta cùng lang thang trên những góc phố  Montréal
những ngày bạn qua thăm gia đình các em
đêm vào nghe blues jazz. nhớ mãi tiếng đại hồ cầm

chiều nay đọc tin sẽ ra cuốn sách viết về Mẹ
trong dịp tưởng niệm mười bốn năm ngày bạn mất
tôi lại nhớ đến cái tượng nhỏ Mẹ Con bằng đất nung
của Trương Đình Quế đổi tôi lấy bức tranh nhỏ [2]
khi đi không mang theo vì nặng. tôi để lại tặng bạn
bạn đã cho gắn trên bục cao để ở mộ bác gái thật đúng và đẹp
bạn quá hạnh phúc khi nằm cạnh mộ mẹ ở Gò Dưa

mười bốn năm rồi sao Sơn. làm sao kể hết những kỷ niệm
tôi vẫn luôn giữ tận cùng trong lòng tôi một tình bạn
từ thời hai mươi tuổi. nhớ bạn đi đâu về cũng hỏi người làm
bà có nhà không. bạn thương yêu mẹ hết mực.
thương yêu các em hết mực. như vậy là bạn đã yên tâm nằm xuống.

và tôi vẫn biết. chúng ta cùng thích phố phường. những tháng cuối cùng
tôi về thăm bạn. mùa hè. chiều cùng nhau ra ngồi Givral
khi trở lại Virgina. mùa xuân bạn mất. đúng mùa hoa anh đào nở
năm nay trời băng giá nhiều. mùa hoa anh đào nở chậm Sơn ơi ...

Để nhớ 14 năm ngày TCS mất (1 tháng 4. 2001 – 1 tháng 4. 2015)

Virginia, March  27, 2015
Đinh Cường

[1] Hoàng Xuân Sơn -  Cũng Cần Có Nhau -  Phóng bút
 Nhân Ảnh xuất bản 2013, trang 16

[2] Trương Đình Quế sinh năm 1939 tại Đà Nẵng. Hiện sống tại Sài Gòn.  Tốt nghiệp Cao Đẳng Mỹ Thuật Gia Định năm 1961, trước đó có theo học 2 năm điêu khắc tại Cao Đẳng Mỹ Thuật Huế với thầy Trương Đình Ý, còn lưu lại tượng Cánh Chim bên sân trường, là một nhà điêu khắc tài hoa cùng thời Mai Chửng và Lê Thành Nhơn 


- Trịnh Công Sơn - Đinh Cường
Café Givral – Sài Gòn, 7-2000


- Thân mẫu TCS - Đinh Cường - Trịnh Vĩnh Thúy (Em gái đầu Trịnh Công Sơn)
Montréal - Canada, 1992


- Trịnh Công Sơn - Đinh Cường trên phố tuyết Canada - 1992


- Phố kia tôi về
sơn dầu trên canvas 30 x 40 in
dinhcuong


- Tượng Mẹ Con bằng đất nung của Trương Đình Quế ( ảnh Phạm Văn Đỉnh )






1592. Thơ TRẦN YÊN HÒA Cố thổ / Nguồn ngọn tôi



Làng quê Quán Rường  -  Ảnh: internet


Cố Thổ


Bằng theo dấu chân chim
tôi bay về quê cũ
cả trời mây cố thổ
hiện trong cõi lòng tôi

Cố thổ ơi cố thổ
của tôi là Quán Rường
căn nhà xưa mất dấu
tụ trong khói mây vươn

Tôi bay như con chim
là đà trên đồng vắng
khu Đồng Cát đây rồi
dấu chân em có phải

Dấu chân em có phải
cô nữ sinh trường làng
theo chân ngày đến lớp
em đôi mắt trong veo
như hòn bi ve nhỏ
em mái tóc dài xưa
anh một thời mê mải

Em tên gọi là tình
ơi người tình bé nhỏ
như vạt nắng bên hiên
buổi chiều sa xuống đó

em tên gọi là Hường
của tháng ngày nhỏ dại
Tình ơi! và Hường ơi!

Cố thổ của tôi là
một chiều hè rát mặt
ngất ngây tiếng chim gù
trong lùm cây dủ dẻ
Tình ơi! và Hường ơi!

Cố thổ của tôi là
khu vườn xưa mát rượi
điệu lý hò nửa đêm
của ai mà như lạ
của ai mà như quen
Ơi, điệu hò nhân ngãi

Tôi bay qua mù sương
hơn bao lâu thế kỷ
tôi bay qua bóng tôi
cố tìm về đất nhớ
tên gọi là Quán Rường
mà sao nghe biệt dạng
Hường ơi! Và tình ơi!





Nguồn Ngọn Tôi


Tôi cũng muốn làm anh hùng cái thế
Cầm gươm đao tung hứng giữa đời thường
Đứng chớp tắt đèn huỳnh quang sáng láng
Được loài người hô vạn tuế ngang xương

Tôi cũng muốn ba hoa ngàn câu nói
Yêu nhân dân và yêu cả loài người
Nhưng vốn dĩ đa mang hồn kẻ sĩ
Nên mềm môi khô cạn những lời suôn

Đời trăm mặt, trăm phương như tà giáo
Ra ngoài đường trơ tráo những hình nhân
Ta vào núi núi xa muôn vạn dặm
Ta tìm sông sông chảy mãi nghìn năm

Ta nhìn thiên man những trò mọi rợ
Những nghĩa nhân bay lạc hết đâu rồi
Lời Khổng tử lời Thích ca mất dấu
Giữa đường đời ta tịnh bước mồ côi

Ơ trơ tráo những hình nhân giả tạo
Những giáo đường tịnh xá mọc xa hoa
Ơ trơ tráo những tật nguyền phủ dụ
Hiện đầy đường bóng ngạ quỷ đâu xa

Còn lại bài thơ của thời mạt kiếp
Ta biết ta nguồn ngọn lặn lâu rồi
Còn hay mất đất thiêng giờ khép lại
Chung quanh đời in mãi bóng tà huy

Lời mùa hạ những bông hoa trổ nhụy
Những nhành mai đơm nụ nhánh phù sinh
Trong vạn kiếp trầm mê run rủi chảy
Ta say mềm quên hết cuộc điêu linh


Trần Yên Hòa



Thursday, March 26, 2015

1591. Thơ ĐINH CƯỜNG Đánh thức cơn mê chiều hai



Photo by PCH - 2014



Ôi trái tim phiền muộn
đã vui lại một giờ
( Trịnh Công Sơn )


Chiều nay nắng ấm. có anh chị Lợi
và anh chị Trương Vũ ghé thăm
chao ơi mấy mươi năm
từ ngày anh làm Viện Trưởng
Viện Đại Học Cộng Đồng
Duyên Hải Nha Trang
và Trương Hồng Sơn, giáo sư toán
vừa trưởng phòng học vụ

anh có mời chúng tôi ra thỉnh giảng:
Bửu Ý, Trịnh Công Sơn, Lê Thành Nhơn
và tôi có mấy buổi nói chuyện
cùng sinh viên về văn học nghệ  thuật
rất sinh động. và những đêm sinh hoạt văn nghệ
đêm cuối cùng trên ngọn đồi
trường bắt đầu trồng bông phượng để ghi dấu
gần trung tâm huấn luyện Đồng Đế

bao nhiêu kỷ niệm đẹp của một thời
tôi còn được đại học bảo trợ cuộc triển lãm
rất quy mô. nay còn giữ tấm hình
Đại Tá Lý Bá Phẩm và Viện Trưởng Trần Ngọc Lợi
cùng cắt băng khai mạc. bao nhiêu là sinh viên
trong ban tiếp tân và quan khách vùng biển Nha Trang

như vậy là đã hơn bốn mươi năm
chiều nay được gặp lại các anh chị. tôi thấy lòng vui
thầm cám ơn tấm lòng hiếm có của anh chị  Lợi
thầm cám ơn người bạn Trương Vũ tôi luôn quý mến
tôi như bềnh bồng theo con sóng biển vỗ vào bờ 
ôi Nha Trang. những đêm bạn bè quần tụ ở  Biệt Điện 
và có đêm tôi đã nằm say ngủ vùi dước gốc Cây Bàng …

Virginia, March  26, 2015
Đinh Cường


- Viện Trưởng Viện Đại Học Cộng Đồng Duyên Hải Nha Trang
cùng Đại Tá Tỉnh Trưởng Nha Trang cắt băng  khai mạc
Triển Lãm Tranh Đinh Cường tại Viện Đại Học – 1974



Ông bà Trương Vũ – Đinh Cường – Ông bà Trần Ngọc Lợi – Virginia, March 26, 2015




1590. Trần Yên Hòa Anh tư








   
Sao mà đến khi tôi có trí nhớ thì tôi không thấy anh tư tôi đâu. Cũng có thể ảnh với tôi gần nhau quá khiến cho tôi không thấy ảnh những lúc này. Trong trí nhớ tôi, ảnh thấp thoáng không đặc sắc lắm, đó là một đứa con trai hơn tôi ba, bốn tuổi gì đó, khuôn mặt ngây ngô nhưng sáng sủa, với đôi mắt lớn, mái tóc đen dày, dáng người thẳng, chắc…đi với nhau người lạ ít ai nghĩ tụi tôi là hai anh em.  Nhưng đúng là hai anh em, vì rằng ảnh là “cu anh” còn tôi là “cu em”...
   
Ảnh học hơn tôi hai lớp, tôi cũng không nhớ là hồi nhỏ ảnh học ở đâu…Sau này nghe ảnh kể lại là khi tôi và bọn thằng Trịnh Tộ, thằng Lư Nho đi học ở trường Chiên Đàn thì ảnh được cha gởi xuống học đâu dưới chợ Vạn. Đến khi tôi về học lớp ba ở trường tiểu học thì ảnh mới về học lớp nhất…Tôi nhớ được chi tiết này vì có một lần, anh em tôi có đánh lộn với thằng Đồng, một bạn học cùng lớp. Anh em tôi chơi “hai chọi một”, nhưng thằng Đồng khoẻ quá, nó ở xóm Long Phước, là con nhà nông dân thứ thiệt, nên kết quả “hột kê huề”. Tôi thì bị sưng mặt vì thằng Đồng đấm những cái búa tạ như trời giáng vào mặt, còn anh tư thị bị chảy máu răng tùm lum tà la…

Cũng có một lần nữa, là anh em tôi hợp đồng tác chiến, cùng đánh lộn với thằng Trương Chá ngoài chợ. Thằng Trương Chá con bà Chá bán bánh tráng. Hàng ngày lúc rãnh, Trương Chá đội bánh tráng đi bán rong khắp chợ, khắp xóm, nên đôi chân, đôi tay nó khỏe như voi. Không biết vì lý do gì mà tụi tôi gây sự, rồi lăn xả vào đánh nhau. Thằng Chá mạnh và to con hơn thằng Đồng, dĩ nhiên một chọi hai, hột kê cũng huề, nhưng tụi tôi cũng bị u đầu, sứt trán.

Đó là nói cho ngon thế chứ, tôi vốn nhát gan, đâu có giám gây sự với ai, hai lần đánh lộn là tôi đã tởn da gà rồi, chắc anh tư tôi cũng vậy.



1589. Thơ NGUYỄN LƯƠNG VỴ Sáu tám nguyên xuân






NGUYỄN LƯƠNG VỴ
Sáu tám nguyên xuân



Thăm mộ Bùi Giáng



Xin chào nhau giữa con đường (*)
Trời xanh phía trước mây hường phía sau
Nguyên Xuân là buổi sơ đầu
Nguyên âm trổ nụ bên cầu í a!!!
Nguyên màu cổ lục sát na
Điệp trùng cánh phượng giang hà vút lên

Xin chào nhau giữa nhớ quên
Hồn phơ phất tuyết phách rền vang sương
Nguyên Xuân là mộng cát tường
Nguyên âm trố mắt vô thường ò e!!!
Nguyên màu lá máu nằm nghe
Ngàn thâu tuyệt cú vắng hoe chín chiều

Xin chào nhau giữa hoang liêu
Trầm luân tiếng khóc tàn xiêu giọng cười
Nguyên Xuân là ý trong lời
Nguyên âm cố thổ bên trời cố tri!!!
Nguyên màu nhớ dấu chân đi
Chìm trong dấu lệ hài nhi ngân dài

Xin chào nhau giữa trùng lai
Trông lên réo rắt ngó hoài lung linh
Nguyên Xuân là bóng trong hình
Nguyên âm bầm huyết lặng thinh kiếp người!!!
Nguyên màu chớ hỏi xa xôi
Chiều nghiêng nắng quái mồ rơi Mưa Nguồn…


Nguyễn Lương Vỵ

Gò Dưa – Thủ Đức, 2.2015
(*) Xin chào nhau giữa con đường
     Mùa xuân phía trước miên trường phía sau…
     (Chào Nguyên Xuân – Bùi Giáng)


Mộ Bùi Giáng – Nguồn: http://www.tcs-home.org