Thursday, October 23, 2014

1151. Thơ ĐINH CƯỜNG Người đội mũ ngồi bên tách cà phê






ĐINH CƯỜNG
Người đội mũ ngồi bên tách cà phê


- Trịnh Cung bên tách cà phê
Calif.,  October  23, 2014





Bạn tôi ngồi làm nhớ Matisse
đang có cuộc triển lãm lớn
về tranh cắt giấy ở MoMA [*]
từ October 12, 2014 đến February 8, 2015
tiếc là chúng ta không cùng đi
New York được. như năm xưa nào
nhớ như tháng mười một đầy gió
đường phố rét mướt. cây trơ cành

nhớ không chuyến métro về đêm
buồn. trên toa vắng. bạn ngồi
đội chiếc mũ che nửa mặt 
nhớ không hè phố Tàu nhếch nhác.

bao nhiêu năm rồi không nhớ
chỉ chiều nay bạn gởi qua e-mail
cái ảnh chụp ngồi đội chiếc mũ
như Matisse đang ngồi cắt giấy

những tranh cắt giấy Matisse
là cả một thế giới nghệ thuật
của riêng ông. cho đến cuối đời
vẫn ngồi trên chiếc xe lăn để vẽ

chúng ta cuối đời chưa. sau hơn
năm mươi năm cầm cọ. chiều
mưa mùa thu gió lạnh. mỗi người
một phương trời. nhiều thăng trầm

trong cô đơn cùng tận hãy tiếp tục
vẽ. tiếp tục mơ mộng. Je continue
à rêver... câu nói của một người
làm tượng trẻ tuổi nào tôi quên …

dù sao cũng còn ngồi bên tách cà phê .


Virginia, October 23, 2014
Đinh Cường

[*] Museum of Modern Art, New York



-  Henri Matisse đang cắt giấy 


- MoMA - New York
triển lãm tranh cắt giấy Matisse



1150. BA BÀI THƠ MÙA THU CỦA NGUYỄN TRÃI NGUYỄN LƯƠNG VỴ CHUYỂN DỊCH THƠ VIỆT








1.         

Phiên Âm:

THU DẠ DỮ HOÀNG GIANG NGUYỄN NHƯỢC THỦY ĐỒNG PHÚ

Hồng diệp đôi đình trúc ủng môn,
Mãn giai minh nguyệt quá hoàng hôn.
Cửu tiêu thanh lộ tam canh thấp,
Tứ bích hàn cung triệt dạ huyên.
Thiên lại ngữ thu kinh thảo mộc,
Ngọc Thằng đê Hán chuyển càn khôn.
Cao trai độc toạ hồn vô mị,
Hảo bả tân thi hướng chí luân.


Dịch Nghĩa:

ĐÊM THU CÙNG HOÀNG GIANG NGUYỄN NHƯỢC THỦY LÀM THƠ

Đống lá đỏ đầy sân, cây trúc ôm cửa,
Trăng sáng rãi đầy thềm, buổi chiều đã đi qua rồi.
Sương từ chín tầng mây, thấm ướt ba canh,
Tiếng dế kêu lạnh suốt đêm trong bốn vách tường.
Tiếng trời [hình như muốn nói rằng] mùa thu đến làm kinh động cây cỏ,
Sao Ngọc Thằng xuống thấp gần sông Ngân Hà, chuyển động trời đất.
Một mình ngồi đối bóng trên phòng cao, không ngủ được,
[Tốt nhất là] thử xem bài thơ mới làm, [để] luận bàn đến chí hướng của mình.


Chuyển Dịch Thơ Việt:

ĐÊM THU CÙNG HOÀNG GIANG NGUYỄN NHƯỢC THỦY LÀM THƠ

Trúc ôm cửa, lá đỏ đầy sân
Chiều đi rồi, thềm trăng sáng dần
Sương tỏa chín tầng, ba canh ướt
Dế rân bốn vách, suốt đêm hàn  
Thu đến, tiếng trời rền cây cỏ 
Sông Ngân, sao Ngọc chuyển không gian
Phòng cao đối bóng, hồn thao thức
Thơ mới làm xong, chí thử bàn?!



2.秋日偶成



Phiên Âm:

THU NHẬT NGẪU THÀNH

Tiêu tiêu trụy diệp hưởng đình cao,
Bệnh cốt tài tô khí chuyển hào.
Thiên địa tư văn tùng cổ trọng,
Hồ sơn thanh hứng nhập thu cao.
Kính trung bạch phát giai nhân lão,
Thân ngoại phù danh mạn nhĩ lao.
Miến [diến] tưởng cố viên tam kính cúc,
Mộng hồn dạ dạ thượng quy đao.


Dịch Nghĩa:

NGẪU HỨNG NGÀY THU

Tiếng lá rơi hắt hiu buồn ở ngoài sân,
Xương cốt đau bệnh vừa khỏe lại, [có vẻ] hào khí hơn.
Văn chương trời đất vốn được quý trọng từ xưa,
Nguồn cảm hứng với non nước bước sang mùa thu càng cao thêm.
Nhìn trong gương, thấy tóc đã bạc, [cũng] già như thiên hạ [vậy thôi],
Cái thân bên ngoài [của con người,] miếng danh hảo chỉ đưa đến mệt nhọc [ích gì].
Nghĩ ngợi, tưởng nhớ về ba luống cúc trong ngôi vườn cũ, 
Đêm đêm hồn mộng cứ giục lên thuyền để trở về.


Chuyển Dịch Thơ Việt:

NGẪU HỨNG NGÀY THU

Tiếng lá rơi, sầu rụng trước sân
Xương cốt đau, nay khỏe nhiều phần
Trời đất văn chương, cao quý lắm
Non sông thu hứng, sáng thêm dần
Soi gương: tóc bạc, già như lão
Ngắm thân: danh hão, mệt thêm đần
Nhớ mãi vườn xưa ba luống cúc
Thuyền con ứng mộng, bóng quê ngân.



3. 秋夜客感



Phiên Âm:

THU DẠ KHÁCH CẢM

Tây phong hám thụ hưởng tranh tranh,
Diêu [dao] lạc thanh bi cửu khách tình.
Hoàng diệp mãn đình thu quá bán,
Thanh đăng hòa vũ dạ tam canh.
Bệnh đa cốt sấu miên ưng thiểu,
Quan lãnh thân nhàn mộng diệc thanh.
Nhất niệm tức lai thiên niệm tức,
Kê trùng tự thử liễu tương tranh.


Dịch Nghĩa:

ĐÊM THU CẢM HOÀI NƠI ĐẤT KHÁCH

Gió tây [làm] xao động cây cối, tiếng lao xao rì rào vọng lại,
Khiến lòng khách [xa xứ] rung động nỗi đau buồn đã lâu ngày.
Lá vàng rụng đầy sân, mùa thu đã đi qua quá nửa phần,
Ánh đèn xanh hòa trong tiếng mưa đêm đã ba canh.
Bệnh nhiều, xương cốt hao gầy nên thiếu ngủ,
Rảnh rỗi việc quan, thân nhàn hạ, nên mộng cũng thanh sạch, nhẹ nhàng.
Một mối suy tư, thở ra nhẹ nhàng, thì ngàn mối suy tư khác cũng giống như vậy, 
Gà và sâu bọ từ nay thôi đừng tranh giành nhau nữa.


Chuyển Dịch Thơ Việt:

ĐÊM THU CẢM HOÀI NƠI ĐẤT KHÁCH

Cây cối lao xao cơn gió Tây
Sầu bi khách lữ đã bao ngày
Thu quá nửa phần, vàng lá rụng
Đèn trọn ba canh, xanh mưa bay
Cốt hao bệnh ủ, thường thao thức
Việc rảnh thân nhàn, nên mộng lay
Nỗi nọ niềm kia xem nhẹ hết
Thói đời tranh đoạt hãy buông tay.

10.2014

Ghi chú: Dịch theo bản in “Nguyễn Trãi Toàn Tập”, NXB Khoa Học Xã Hội -  Hà Nội, 1976.




Wednesday, October 22, 2014

1149. Thơ ĐINH CƯỜNG Tự thán khi buổi sáng mưa buồn




Ảnh PCH – Scibilia, October 22, 2014





Cái biết trước, không phải là biết thực
( Nguyễn Gia Trí )


Sáng mưa chim sẻ chừng trốn lạnh
đậu khuất giữa lùm cây trước sân
sáng mưa một người ngồi hiu quạnh
không vẽ được gì sao với cọ màu

không vẽ được thì thôi đừng cố vẽ
thà ngồi im nhìn mưa mưa bay
nhưng rồi sao. như là đốm lửa
gợi dậy từ vệt màu kia. lâu đã khô

lửa ơi nhớ quá chiều xưa đó
ai gom đốt lá ở bên rừng
mà khi xe qua đèo Ngoạn Mục
ngọn khói xanh vờn bay dưới kia

từ vệt đỏ tươi. thử thêm màu xám nhẹ
thêm ít vàng cam. ít xanh dương
cứ như thế lại rượt nà theo nó
tay lấm lem. và đầu óc  bừng lên

hãy vẽ đi hãy vẽ đi chưa biết sẽ ra gì …


Virginia, October 22, 2014
Đinh Cường



- Bóng chiếu
sơn dầu trên canvas
dinhcuong




1148. Thơ HOÀNG XUÂN SƠN lục bát. xuôi dòng hoạn nạn



 


sau mưa
          

quý tặng nhà sư Thích Đăng Châu


len lén vào cười với mưa
cùng ru giấc đỗ bên chùa tịnh tâm
màu sen tinh khiết vô ngần
đóa thuyên trên biển búp vàng cánh sông
vào loang sắc với vân mồng
thuỳ nhiên còn cả rừng không đợi ngàn
chậm từ một bước tranh sang
mi xanh mày đẹp ôm đàn khải mơ
huyền hư với tuổi không ngờ
qua muôn thức dại cùng ngơ ngẩn tìm


pháo thơ

đứng
nghe
từng chặp
lung
lay
đứng nghe
chợt
thấy mình bay
như cờ
nghe gì
à             pháo bắn
thơ
rung rinh
hết một điện thờ
rung rinh



nhữ thấm

chí ít
mình
phải là mình
xin đừng để
cái thình lình
lôi đi
đi đâu
đi bộ xuống
tầu
đạp xe lên núi
nhìn râu tóc
mình
chí ít
mình
đã là mình



nơi ảo trận

nói không với cả ngàn sao
níu
chút hiện thực
đi vào tai ương
đời nao không có vô thường
sống
là sống với
đinh hương
ngoài lề
bản vuông thước thợ
đùm
đề
dọi dây vẫn ngóng
chờ
nghe
lập trình



phương bồng

vừa nắng ban sáng
thiệt kỳ
khi không mưa
trút ầm ì
với . . . . mưa
mình còn quýnh quáng bữa trưa
đã lo chiều hứng
mịt mù
chớp
giăng
nhà huyên rồi quạnh vắng
dần
nghe mình một chợ
cân phân
lối nào


hoàng xuân sơn
hai mươi hăm mốt

tháng mười, 2014