Thursday, October 30, 2014

1174. Thơ ĐINH CƯỜNG Trưa ở tiệm Present cùng Hoàng Khởi Phong





ĐINH CƯỜNG
Trưa ở tiệm Present 
cùng Hoàng Khởi Phong


Hoàng Khởi Phong - Trương Vũ vẽ
sơn dầu  - tháng 11.2013






Cám ơn anh chị Trương Vũ đãi ăn trưa
nhân có Hoàng Khởi Phong ở Sài Gòn qua
cám ơn Nguyễn Minh Nữu ghé chở
vui gặp lại Phạm Nhuận vẫn hào hoa
gặp lại anh chị giáo sư Đoàn Viết Hoạt
giáo sư Đặng Đình Khiết , anh Sung
và Phùng Nguyễn, Lê Phương Thảo
lấy tên chị Đẹp với tập Ve Vãn Sài Gòn
cùng vài tập khác. tôi chưa được đọc …
à quên có Đỗ Hùng vẫn giọng nói oang oang

Lâu gặp nhau là vui. lúc trước Phong từ Calif.
qua. nay về sống Sài Gòn mười năm. đi qua đi lại
tác giả nhiều tập sách trong đó có bộ trường thiên
Người Trăm Năm Cũ  mà tác giả còn viết tiếp.
mong là vậy và mong là viết về những năm tháng
sống ở Việt Nam. mà bạn đã đi cùng khắp
nghe bạn kể đã xuống hầm Điện Biên Phủ …

Gặp lại Hoàng Khởi Phong trưa nay thiếu
Phạm Cao Hoàng. nhớ thời Đà Lạt. nhớ thời
trung uý  Hiển làm trưởng  đồn quân cảnh [1]
để lại kỷ niệm trong nhiều bạn bè văn nghệ
gặp anh em văn nghệ là kiếm cách tha
( một số trốn lính một số nghi ngờ thân bên kia )
thôi như vậy cũng vui để nay có chuyện kể

khi chia tay ra về tôi nói với chị Trương Vũ
chỉ còn mong sức khoẻ. còn gặp được nhau là quý...


Virginia, October 30, 2014
Đinh Cường 

[1] Hoàng Khởi Phong tên thật Nguyễn Vinh Hiẻn
Khóa 15 trừ bị Thủ Đức , phục vụ ngành Quân Cảnh

Nhà văn , nhà thơ đã xuất bản rất nhiều tác phẩm …



- Chị Trương Vũ- Hoàng Khởi Phong - Phùng Nguyễn - Lê Phương Thảo ( chị Đẹp ) - Đinh Cường ( đứng )
tiệm Present - Annadale, Virginia October 30, 2014



1173. PHẠM CAO HOÀNG Những mảnh đời buồn



Một góc Đà Lạt - Ảnh PCH – January 2012




...
Khi chúng tôi ghé vào Thủy Tạ thì bên ngoài trời đã tối hẳn. Trời không lạnh lắm.  Chúng tôi  chọn  một chiếc bàn cạnh lan can nhìn xuống mặt hồ. Hồi ấy chúng  tôi  thường lang thang trên Đồi Cù, đi dọc theo  hồ Xuân Hương, rồi ghé vào đây.  Thủy Tạ bây giờ không khác hồi xưa bao nhiêu. Tôi gọi cho mình một ly Hennessy và một ly cà phê sữa cho Cúc Hoa. Đây là chỗ dừng chân cuối cùng trong ngày nên chúng tôi ở lại lâu hơn.

Một ngày thật trọn vẹn với chúng tôi khi trở về Đà Lạt. 

Từ Virginia, Thiên Kim, Anh Kim, Quỳnh Anh vẫn theo dõi chuyến đi của chúng tôi,  gọi điện thoại về hỏi han mọi chuyện.
-   Ba má đang ở đâu?
-   Đang ở ngoài đường…
-   Ba má đã đến những chỗ cần phải đến chưa?
-   Đến rồi.
-   Má sao rồi?
-   Má rất vui và khỏe.
-   Ba má gặp cô Kim Huê chưa?
-   Gặp rồi.
-   Tìm cô Huê có dễ không?
-   Cũng không khó lắm.

Kim Huê là bạn thân của Cúc Hoa hồi còn đi học. Nhà Huê ở gần quán Lục Huyền Cầm. Ngoài Thuần ra, Huê là người biết nhiều về những kỷ niệm của chúng tôi. Sau 1975, Huê vượt biên sang Mỹ, tìm gặp lại người yêu đã sang trước bên đó. Hai người kết hôn và có với nhau ba đứa con. Khi chúng tôi mới đến Mỹ, vợ chồng Huê đã có một cuộc sống khá ổn định, làm chủ hai nhà hàng ở California. Thấy chúng tôi chân ướt chân ráo, còn lúng túng về công ăn việc làm nơi xứ lạ quê người, Huê ngỏ ý muốn giúp đỡ, nói cứ sang Cali rồi Huê sẽ lo liệu mọi việc cho.

Kim Huê mua vé máy bay gửi cho chúng tôi nhưng đúng vào ngày lên đường sang Cali thì xảy ra vụ khủng bố September 11. Chuyến bay bị hoãn lại và chúng tôi không thể đến Cali  như dự định. Sau đó chúng tôi tìm được việc làm ở Seattle nên thôi không sang chỗ Huê nữa nhưng vẫn nhớ mãi tấm lòng của Huê dành cho chúng tôi trong lúc khó khăn.

Một  thời gian sau Huê thường gọi điện thoại cho Hoa  tâm  sự rằng cuộc sống gia đình bắt đầu sóng gió. Tưởng mọi chuyện rồi sẽ qua, không ngờ tình hình càng ngày càng tồi tệ hơn dẫn đến việc  hai  người  phải  chia tay.  Huê  buồn rầu và lâm bệnh nặng, không còn khả năng tự chăm sóc mình. Gia đình  Huê phải đưa Huê về Đà Lạt để chăm sóc. Nhiều lần Cúc Hoa gọi về  thăm Huê nhưng không trò chuyện được vì Huê đã mất khả năng giao tiếp.

Khi chúng tôi vào, Huê chỉ ngồi im lặng, khuôn mặt ngơ ngác, thất thần, hoàn toàn không bộc lộ cảm xúc, không mừng rỡ khi gặp lại người quen. Hỏi người thân thì mới biết Huê sống một đời sống gần như thực vật.

Trang, cháu của Huê, hỏi:
-  Cô Huê ơi, có nhớ ai đây không?

Khó khăn lắm Huê mới ú ớ được một tiếng:
-  Hoa.

Trang hỏi tiếp:
-  Hoa nào? Ở đâu?

Một lần nữa, hết sức cố gắng, Huê nói:
-  Hai Bà Trưng.

Cầm tay Huê, Cúc Hoa khóc, “Sao lại như thế này, Huê ơi!”.

Ngày xưa, Huê cũng một thời áo trắng Bùi Thị Xuân cùng với Thúy Nga, với Thuần, với Cúc Hoa, và một thời lãng mạn cùng núi đồi Đà Lạt. Huê đã có một mối tình thật đẹp, vượt đại dương, đạp sóng dữ,  liều  chết  để tìm lại người yêu của mình. Không ngờ mọi thứ lại kết thúc với Huê một cách buồn thảm như thế này. Chúng tôi gửi một chút quà cho Huê, góp một phần rất nhỏ cùng gia đình chăm sóc Huê, và tự nhủ lòng sẽ còn trở lại với Huê nhiều lần nữa.

Ngày tiếp theo, chúng tôi xuống Đức Trọng thăm chị Tám, người  đã cưu mang chúng tôi trong những năm chúng tôi bắt đầu cuộc sống hôn nhân.

Hồi ấy, chị Tám và năm đứa con còn trong độ tuổi đi học sống trong một căn nhà không lớn lắm. Chồng chị chết sớm và chị ở vậy nuôi con. Chị hiền lành, phúc hậu, và tốt bụng vô cùng. Chị ngăn vách làm một chỗ ở cho Cúc Hoa và tôi, có bếp và lối đi riêng. Chị không cho chúng tôi đóng góp bất cứ khoản tiền bạc nào trong suốt những năm tháng ở đó. Chị giúp chúng tôi có thêm việc làm, dành dụm để sau này có thể mua  nhà.  Sáu năm sau, chúng tôi mua được căn nhà đầu tiên của mình.

Người xưa nói “Ở hiền gặp lành” nhưng chị Tám ở hiền mà không gặp lành. Cách đây gần 20 năm, trong  một lần thăm bà con ở Bình Thuận, xe đò bị lật. Chị  gãy cột sống và từ đó đến nay hai chân bị liệt, phải di chuyển bằng xe lăn. Nhiều năm qua chúng tôi vẫn mong có một lần gặp lại chị. Tội nghiệp chị, gần hai mươi năm phải ngồi một chỗ, đau khổ biết chừng nào.

Chúng tôi muốn dành cho chị một sự bất ngờ nên không báo trước. Vừa bước vào nhà, chị nhận ra ngay, trố mắt nhìn rồi bật khóc, “Hai em về hồi nào?  Chị không ngờ có ngày gặp lại hai em”. Chị hỏi thăm rất nhiều về Thiên Kim, vì Thiên Kim lớn lên trong căn nhà của chị. Nhìn chị ngồi trên xe lăn thấy thương chị quá. Tôi ước gì  có một phép màu làm cho đôi chân của chị bình thường trở lại. Nhớ lại tai nạn đã xảy ra cho Cúc Hoa hồi tháng ba năm ngoái, tôi nghĩ mình vẫn còn may mắn. Từ sự may mắn đó, chúng tôi thấy mình cần phải chia sẻ nhiều hơn  những bất hạnh của người khác, nhất là bạn bè và người thân của mình. Chia tay chị mà lòng buồn vời vợi. Lên xe rồi vẫn ngoái đầu nhìn lại. Chị ngồi trên xe lăn, vẫy tay, nước mắt lưng tròng.
...

Phạm Cao Hoàng
January 2012
(Trích phần 3 truyện VỀ CHỐN CŨ)



Phạm Cao Hoàng nhắn tin:

Bạn bè cũ và độc giả muốn giúp đỡ 2 nhân vật trong truyện (Kim Huê và Chị Tám) xin vui lòng liên lạc với:

Mrs. Cúc Hoa
hoatruong206@yahoo.com

Chân thành cám ơn.





1172. Thơ HOÀNG XUÂN SƠN Ngày mười bảy tháng mười



 



nghi hồng

cơn về sáng làm thơ chập chộ
ngủ không ra ngủ
nhè không ra say
bươi mãi đường cày ra một hạt
lấp ló câu cười
rồi buồn tình
muốn khóc


nhốt

biệt giam vào nơi không có cai ngục
trần.        tường lúc nhúc
ngả kềnh ra đồ đoàn
[mình giàu hơn mình tưởng]
buồng ứ
gió đã no


dầu hao

rủng rẻng tiền sông
chảy qua cửa bạc
ngọn đèn phong phanh
sóng người úp chụp


nở một cánh dù

sao mắt em chỉ nhìn thấy mùa thu ước lệ
lávànglávàng
ừ thì thu nào lá chẳng vàng
[hà cớ gì rền rỉ khúc les feuilles mortes]
sao em không nhìn thấy đàng sau tán lá vàng
cơn mưa chờ đợi
hứng trọn mùa đông gẫy đổ


hoàng xuân sơn
2014



1171. THÂN TRỌNG SƠN Nhân đọc lại bài thơ nổi tiếng của Konstantin Mikhailovich Simonov: “HÃY ĐỢI ANH”





THÂN TRỌNG SƠN
Nhân đọc lại bài thơ nổi tiếng
của Konstantin Mikhailovich Simonov:
“HÃY ĐỢI ANH”

Konstantin Simonov  (1915 - 1979)



Nguyên tác bài thơ này là tiếng Nga, vi nhan đ  “Ждименя”  ca nhà thơ ( nhà văn, nhà biên kch )  КонстантинМихайловичСимонов ( Konstantin Mikhailovich Simonov , 1915 - 1979 ) sáng tác năm 1941, dành tng cho ngưi yêu là nghệ sĩ Valentina Serova. Bài thơ ra đi trong thi gian phát xít Đc dữ di tn công Liên Xô. Trong thi kỳ chiến tranh, bài thơ đã đưc phổ biến rng rãi và dch ra nhiu thứ tiếng,  vì tâm trng ca nhà thơ cũng là tâm trng ca bao nhiêu thanh niên ra mt trn, vi li nhn gi về ngưi yêu, ngưi vợ ở hu phương.


Wednesday, October 29, 2014

1170. Thơ ĐINH CƯỜNG Đi qua chiều gió



 
Autumn road – Source: wallpaper-kid.com



Lá vàng sũng nước trong mưa
đi qua chiều gió sang mùa nhớ ai
bạn từ thiêu đốt hình hài
về nương bóng Phật nghe dài tiếng kinh

người ngồi trong chiều buồn tênh
mấy con đường nhỏ vòng quanh xóm này
vài hình nộm người ma hay
áo choàng đen cho ngày Halloween

trăng non lên. vì sao xanh
vì sao đơn lẻ không thành chòm sao
nhớ xưa  hay đố xem nào
là sao Bắc Đẩu bây giờ đã quên

bốn mươi chín ngày bạn ở bên kia
đường xa ngái quá hai miền Đông Tây
thôi thì ngồi nhìn mưa bay
lao xao lá rụng như hoài nhớ nhau...


Virginia, October 29, 2014
Đinh Cường 



Niệm
sơn dầu trên canvas
dinhcuong



1169. Thơ LÃM THÚY Nhắn



Ảnh internet




Ai về qua bến sông xưa
Mẹ ta khuất bóng, đò đưa chắc buồn
Con sông nước chảy chia nguồn
Ngõ về quê ngoại còn thương nọc trầu.

Ngõ về nhà cũ, vườn dâu
Mương kề mộ mẹ rầu rầu nước trôi
Từ khi mẹ bỏ xa đời
Ba gian quạnh vắng, ngậm ngùi khói hương.

Mẹ đi lạc cõi vô thường
Lũ con ngơ ngác giữa đường trần ai
Bơ vơ, tan tác, lạc loài
Ngóng theo bóng mẹ khuất ngoài tồn sinh.

Ai về qua ngõ bình minh
Cây bằng lăng tím mấy nhành trước sân
Kể từ khi mẹ lìa trần
Chắc hoa nở cũng rưng rưng cánh sầu!

Ước chừng lặn cuối ao sâu
Mù tăm bóng cá, còn đâu dáng người
Tay quen chẳng thấy bỏ mồi
Nước không buồn động, lá rơi giật mình.

Trái ngon mà thiếu tay xin
Bỏ vườn hoang phế cha đành lòng thôi
Còn ai tha thiết cha mời?
Còn ai chia ngọt xẻ bùi nữa đâu?

Não nề tiếng Quốc đêm thâu
Nhớ thương có đổi trắng màu tóc cha?
Sớm sương hay nắng chiều tà
Dấu chân in khắp đường ra mộ phần !

Ai về Vàm Xáng, ghé thăm
Đốt giùm ta nén hương  trầm tiếc thương
Cắm lên mộ mẹ bên vườn
Thay cho kẻ chốn tha hương nghẹn ngào.

Chim chiều soải cánh về mau
Ta hồn lưu lạc, biết đâu bến bờ?
Thiên đàng đã khuất trong mơ
Mình ta đứng lại ngẩn ngơ cuối đường!

Ai về một góc quê hương
Qua sông khoả nước, hỏi nguồn nơi đâu?
Nước xuôi rẽ mấy dòng sầu?
Ta không còn mẹ chắc lâu mới về!

Lãm Thúy

1-3-2012




1168. Konstantin Simonov Hãy đợi anh







HÃY ĐI ANH



Đi anh em nhé, anh v,
Vng lòng chđi, em nhé,
Hãy đi, khi mưa thu vàng
Gi lòng ngưi bun tái tê.
Hãy đi, khi đông tuyết giá,
Hãy đi, khi hnng thiêu,
Hãy đi, khi qua ngày tháng,
Không còn ai chđi ai.
Hãy đi, khi txa lc
Thư tin chng my khi v
Hãy đi, khi ngưi cùng cnh
Chán chê, chng thiết đi ch.

Đi anh em nhé, anh v,
Nhng điu tt đp đng chúc
Cho ai vn tâm nim rng
Đến nay quên là phi lúc.
Cho dù ccon và m
Đu tin là anh không còn.
Cho dù bng hu bcuc
Ngi bên bếp la quây qun
Cùng nhau ung ly rưu đng
ng nim linh hn bn thân
Thì em cũng hãy cch
Đng vi cùng ngưi nâng cc !

Đi anh em nhé, anh v,
Kiêu hãnh nho cưi cái chết
Cđai không chđi
Buông li : Chmay đy thôi !
Không đi, làm sao hbiết
Gia làn đn la bom mưa
Vic em trông ngóng đi ch
Đã cu cho anh khi chết.
Em , chđôi ta thôi
Hiu nhđâu anh sng sót :
Đơn gin vì em biết đi
Không như bao nhiêu ngưi khác.

KONSTANTIN SIMONOV, 1941

THÂN TRNG SƠN dch theo bn tiếng Anh  Wait for me và tham kho bn tiếng Pháp : Attends-moi.



WAIT FOR ME
Konstantin Simonov, 1941


Wait for me, and I will return.
Only truly wait.
Wait while bringing sorrow
The autumn rains come late.
Wait while snow is blowing,
Wait while heat burns haze,
Wait while others cease to wait,
Forgetting yesterdays.
Wait when letters cease to come
From places far away,
Wait, while others tire of waiting
Together day after day.

Wait for me, and I will return.
Wish no good to those you’ve met
Who tell you, without thinking,
That it is time to forget.
Let my son and mother believe
That I have met my doom,
Let my friends all quit their hopes,
In the fire-lit gloom
Let them drink their bitter wine,
In memoriam…
Wait. Oh, do not hasten
To sit and drink with them.

Wait for me, and I will return,
Despite all death can do.
Let those who didn’t wait for me
Say “Just lucky he came through.”
Those who didn’t wait can’t know
How, while battle blazed,
Just by waiting for your own
Me you truly saved.
We will know how I survived
Only just us two:
Simply, you knew how to wait
As no one else could do




ATTENDS-MOI
(Simonov, 1941)


Si tu m'attends, je reviendrai,
Mais attends-moi très fort.
Attends, quand la pluie jaune
Apporte la tristesse,
Attends quand la neige tournoie,
Attends quand triomphe l'été
Attends quand le passé s'oublie
Et qu'on attend plus les autres.
Attends quand des pays lointains
Il ne viendra plus de courrier,
Attends, lorsque seront lassés
Ceux qui avec toi attendaient.

Si tu m'attends, je reviendrai.
Ne leur pardonne pas, à ceux
Qui vont trouver les mots pour dire
Qu'est venu le temps de l'oubli.
Et s'ils croient, mon fils et ma mère,
S'ils croient, que je ne suis plus,
Si les amis las de m'attendre
Viennent s'asseoir auprès du feu,
Et s'ils portent un toast funèbre
A la mémoire de mon âme..
Attends. Attends et avec eux
refuse de lever ton verre.

Si tu m'attends, je reviendrai
En dépit de toutes les morts.
Et qui ne m'a pas attendu
Peut bien dire : "C'est de la veine".
Ceux qui ne m'ont pas attendu
D'où le comprendraient-ils, comment
En plein milieu du feu,
Ton attente
M'a sauvé.
Comment j'ai survécu, seuls toi et moi
Nous le saurons,
C'est bien simple, tu auras su m'attendre,
comme personne.